Văn Án
Sau khi cha mẹ qua đời, tôi bị ép phải đến nương nhờ một đối tượng “đính ước từ nhỏ” mà mình chưa từng gặp mặt.
Nghe nói anh ta kén chọn, tính tình khó chịu, là một công tử nhà giàu cực kỳ khó gần.
Ngày đầu tiên tôi bước chân vào nhà họ Bùi, anh ta đã tỏ ra bài xích tôi rõ rệt.
“Thời buổi nào rồi mà còn cái kiểu hôn ước từ nhỏ? Mọi người đúng là cổ hủ. Muốn cưới thì tự đi mà cưới.”
“Có nhiều cách để đối tốt với cậu ta mà, nhận làm con nuôi, cho nhiều tiền chẳng phải tốt hơn sao?”
Nghe những lời đó, lòng tôi chua xót.
Tôi chủ động bước lên, định nói với cô chú hủy bỏ hôn ước này.
Nhưng ngay khi Bùi Ứng Hoài nhìn thấy tôi, cả người anh ta như bị sét đánh, ánh mắt sững lại.
“Ba mẹ … cái đó… con đột nhiên thấy cả người không ổn, chắc là bệnh tái phát rồi, cần cưới gấp để xung hỷ.”

0 Nhận xét