Văn Án
Trước khi chết, tôi đã gửi búp bê đồng cảm của mình cho đối thủ một mất một còn -- Tô Lịch.
Nhưng cái tên khốn kiếp đó lại ném thẳng búp bê vào trong góc nhà cho bám bụi, ngay cả chạm cũng không thèm chạm vào một cái.
Tôi đau lòng đến mức không muốn đi đầu thai, cho nên quyết định đầu quân vào hệ thống biên chế dưới âm phủ.
Thoắt cái đã hai năm trôi qua.
Lúc đang ra ngoài câu hồn, tôi đột nhiên cảm thấy cúc hoa căng chặt.
Tôi hưng phấn khiêng lưỡi hái, lập tức dùng phép dịch chuyển tức thời vào phòng của Tô Lịch.
"Thằng nhóc, ông đây biết ngay mà, cậu vẫn có ý với ông đây!!"
Nhưng lại nhìn thấy cảnh hắn đang túm một thằng nhóc nghịch ngợm tay cầm tăm bông, mí mắt cũng không thèm nhấc lên.
"Đã bảo đừng có nghịch cái này rồi, xem, chẳng phải là bị ma ám rồi sao."

0 Nhận xét