Văn Án
Sau khi xuyên thành thiếu gia giả độc ác, tôi đem thiếu gia thật huấn luyện như một con chó.
Tôi sỉ nhục cậu ta.
Dùng roi quất cậu ta.
Thậm chí bắt cậu ta quỳ xuống mang giày cho tôi, dùng miệng hầu hạ tôi.
Tôi nói với cậu ta:
“Đây là ban thưởng. Tôi thích cậu nên mới đối xử với cậu như vậy.”
Sau này, thân phận đảo ngược.
Tôi vốn tưởng cậu ta hận tôi đến tận xương tủy, sẽ muốn trốn khỏi tôi— thế nhưng lại bị cậu ta giam giữ bên cạnh.
Cậu ta lại quỳ trước mặt tôi.
Ánh mắt lại như muốn nuốt chửng tôi.
“Hôm nay không có ban thưởng sao? Vậy tôi tự lấy… được không?”
Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy cậu ta thở dài.
“Đúng là yếu ớt quá, tiểu thiếu gia.”
Chết tiệt.
Con chó này… điên rồi.

0 Nhận xét