Văn Án
Kiếp trước, chuyện Trần Triều nhặt đầu thuốc lá tôi vứt bừa bị bạn cùng phòng phát hiện.
Tôi chọn làm ngơ, không lên tiếng biện hộ cho cậu ấy.
Vì thế, cậu vốn đã sống nghèo khó, lại càng bị cô lập, xa lánh.
Nhưng nhiều năm sau, khi tôi bị gã bạn trai cũ khốn nạn cấu kết với người ngoài hại chết.
Chính cậu lại từ bỏ tiền đồ, thay tôi báo thù.
Sau đó, trong căn biệt thự mà cậu vất vả bao năm mới có được, cậu phóng hỏa… tuẫn tình.
Được sống lại một lần nữa, tôi tìm thấy cậu trước cả đám bạn cùng phòng.
Nhìn cậu lại lặng lẽ nhét đầu thuốc lá vào túi.
Tôi mỉm cười với cậu:
“Chỉ biết nhặt đồ thôi à, sao không tiện tay nhặt luôn tôi đi?”

0 Nhận xét