Văn Án
Tôi là một tên du côn đầu đường xó chợ, ngoài ý muốn xuyên tới một thế giới song song.
Tôi phát hiện ra — một “tôi” khác ở thế giới này chưa từng bị bảo mẫu tráo đổi, được bình an lớn lên trong nhà họ Khương, sống trong nhung lụa, được cha mẹ ruột yêu thương chiều chuộng, kiêu ngạo bất kham, dung mạo tuấn mỹ, phong lưu phóng túng.
Thậm chí, ở thế giới của tôi, vị thiếu gia họ Thẩm từng coi tôi như chó mà tùy ý giẫm đạp, vậy mà đứng trước hắn cũng phải cúi đầu, cung cung kính kính gọi một tiếng “Thái tử gia”.
Tất cả mọi người đều sủng ái hắn.
Sự đố kỵ và oán hận trong lòng tôi không ngừng sinh sôi, chỉ muốn kéo hắn cùng tôi rơi xuống địa ngục.
Nhưng tôi không ngờ, chính hắn lại tự tay hủy hoại nhà họ Khương.
Tập đoàn Khương thị đứng bên bờ vực phá sản, cha mẹ hắn bị còng tay tống vào tù, hai người anh trai của hắn bị vây đánh đến gãy tay gãy chân.
Giữa những tràng gào khóc chửi rủa, hắn thong thả xoay người lại.
Nhìn thấy tôi run rẩy cầm dao chỉ vào hắn, trong mắt hắn mang theo ý cười, nhưng giọng nói lại vặn vẹo âm u:
“Khương Sí… đến cả em, cũng muốn giết tôi sao?”

0 Nhận xét