1
“Lúc viết chữ, đừng chỉ động cổ tay, lòng bàn tay càng không được nhấc lên.”
“Tay và cẳng tay của em phải luôn giữ thành một đường thẳng, song song với mặt giấy.”
Biên Bái Thời đứng chếch phía sau tôi, gần như ôm trọn nửa thân người tôi.
Bàn tay phải của anh nhẹ nhàng phủ lên tay phải tôi, dẫn dắt đầu bút lông di chuyển trên giấy.
Tay anh… thật đẹp.
Đường nét cẳng tay rõ ràng, xương cổ tay hơi nhô lên, trên mu bàn tay là những đường gân xanh uốn lượn.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng— đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
“Đang nhìn gì vậy? Tập trung một chút.”
Khi anh nói, lồng ngực áp sát sau lưng tôi khẽ rung, chất giọng trầm thấp như loa bass khiến tai tôi tê dại.
Tôi nuốt khan
“Xin lỗi thầy Biên.”
Rồi vội vàng kéo sự chú ý trở lại trang giấy.
Ở cửa, Minh Diệp sốt ruột giục:
“Còn chưa tan học à? Muộn rồi đấy.”
Biên Bái Thời liếc cậu ta một cái, rồi đặt bút xuống:
“Vậy hôm nay đến đây thôi, bạn em chắc đợi sốt ruột rồi.”
Tôi lập tức trừng Minh Diệp một cái đầy khó chịu.
Buổi tối hẹn đi xem suất chiếu đầu là thật, nhưng rõ ràng còn sớm, chẳng hiểu cậu ta gấp cái gì.
“Cái tâm tư của cậu, chó nhìn cũng hiểup.”
Trên đường đến trung tâm thương mại, Minh Diệp châm chọc.
Tôi không thèm để ý.
Cậu ta tự hừ lạnh:
“Tôi thấy anh ta cũng chẳng phải người tốt. Có thầy thư pháp nào dạy học kiểu đó không? Cứ như muốn dính sát vào người cậu vậy!”
“Cậu bớt nói linh tinh đi.”
Rõ ràng vẫn còn khoảng cách mà!
Tôi còn ước gì anh ấy dán hẳn lên người tôi để dạy nữa cơ.
Chỉ là…
Ngoài mấy đứa con trai còn nhỏ, đúng là hiếm thấy thầy Biên dạy người khác kiểu cầm tay chỉ việc như vậy.
Chắc là do tôi học quá hời hợt.
Anh muốn dùng cách đó ép tôi tập trung, nhưng lại không biết rằng, càng như vậy tôi càng lòng dạ rối bời.
Tôi đang ngậm ống hút, thất thần.
Minh Diệp đột nhiên giật lấy cốc trà chanh đá trong tay tôi.
“Làm gì thế?” Tôi khó chịu.
Cậu ta nói: “Không uống thì cho tôi, khát chết rồi.”
Nói xong, chẳng hề để ý mà đưa thẳng chiếc ống hút đầy dấu răng của tôi vào miệng.
2
Biên Bái Thời là hàng xóm đối diện nhà tôi, đồng thời cũng là một thầy dạy thư pháp.
Anh có một gương mặt gần như hoàn mỹ.
Đôi mắt ôn nhu như ngọc, hàng mi dài và dày, cong thành một đường mềm mại như mang theo tình ý.
Mỗi lần bị đôi mắt ấy nhìn chăm chú, tôi đều có cảm giác như sắp chìm đắm đến chết.
Chỉ là—
Tôi thích anh.
Rất rất thích.
Thích đến mức lén đặt máy nghe lén trong phòng ngủ của anh.
Anh quá tin tưởng tôi.
Tôi nói muốn tham quan bố cục trong nhà, anh liền dẫn tôi đi xem, còn yên tâm để tôi một mình trong phòng ngủ, tự đi pha cà phê.
Máy nghe lén được đặt bên cạnh giường anh.
Tôi có thể nghe rõ từng tiếng anh lên giường, xuống giường, trở mình qua lại— như thể anh đang nằm ngay bên cạnh tôi.
Có những đêm, trong tai nghe truyền đến tiếng thở dốc mà anh không kìm chế được.
Rất trầm.
Rất gợi cảm.
Và… khiến máu trong người tôi sôi lên.
Tôi thừa nhận mình là một kẻ biến thái.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến thầy Biên ôn văn nhã nhặn ban ngày, khi đêm khuya tĩnh lặng lại có những dục vọng mãnh liệt như vậy— tôi không kìm được mà hưng phấn.
Trên thế giới này, còn ai có thể cùng anh chia sẻ những khoảnh khắc bí mật đó?
Chỉ có tôi.
Tôi lắng nghe.
Tôi cộng hưởng cùng anh.
Rồi anh sẽ bước vào giấc mơ của tôi, cùng tôi rơi xuống màn đêm đặc quánh.
0 Nhận xét