Với tư cách là bạn— cậu ta gần như không có gì để chê.
Luôn giúp đỡ, quan tâm, nhường nhịn tôi trong giới hạn phù hợp.
Tôi… đúng là không có lý do gì để phớt lờ cậu ta.
Nhưng từ khi Biên Bái Thời xuất hiện, thái độ của Minh Diệp đối với tôi đã thay đổi một cách rất vi diệu.
Cậu ta bắt đầu thích can thiệp vào cuộc sống của tôi, tự ý coi tôi là lãnh địa của mình.
Điều đó khiến tôi vô cùng khó chịu.
“Biên Bái Thời căn bản không thật lòng thích cậu… người thật sự thích cậu là tôi…”
“Thừa Phong, tôi yêu cậu, tôi đảm bảo trái tim tôi mãi mãi chỉ thuộc về một mình cậu, cậu có thể sờ —”
Minh Diệp lẩm bẩm hồi lâu, rồi đột nhiên nắm chặt tay tôi, ép lên ngực trái mình.
“Không… cậu có móc nó ra cũng không sao… Thừa Phong, cậu móc nó ra đi…”
“Tôi không cần trái tim của cậu.”
Tôi co ngón tay lại, không chịu chạm vào, lạnh nhạt nói:
“Minh Diệp, tôi không thích cậu.”
“Cậu thích tôi!”
Nghe tôi nói vậy, Minh Diệp như phát điên, lắc mạnh vai tôi
“Nếu không phải Biên Bái Thời cướp mất sự chú ý của cậu, cậu đã thích tôi rồi!”
“…”
Tôi không nói nên lời.
“Đúng không?”
Mắt cậu ta đỏ đến mức như muốn rỉ máu,
“Cậu thích tôi, đúng không? Trước đây lúc say rượu, cậu gọi tên tôi, ôm tôi không cho tôi đi, cậu còn hôn tôi— cậu quên rồi sao?”
Tôi chỉ thấy buồn cười đến chua chát, khẽ cười hỏi lại:
“Minh Diệp, nếu cậu nhớ rõ như vậy… thì tại sao lúc đó không đáp lại tôi?”
Câu hỏi đó khiến Minh Diệp đứng sững.
Một giọt nước mắt tròn đầy rơi xuống.
“Khi đó tôi dựa dẫm vào cậu, có cảm tình với cậu… nhưng cậu giả vờ không biết — đó là cái gọi là thích của cậu sao?”
“Không… tôi, tôi chỉ là…”
Minh Diệp hoảng loạn
“Tôi chỉ là chưa kịp nhận ra…”
“Không phải.”
Tôi cắt lời cậu ta.
“Không phải là cậu chưa nhận ra — mà là nhận ra rồi nhưng không dám thừa nhận.”
Có rất nhiều điều tôi vốn không muốn nói trắng ra.
Nhưng đến lúc này, tôi không thể không nói.
“Cậu không dám thừa nhận mình thích đàn ông, càng không dám thừa nhận mình thích một người đàn ông ‘khác biệt’ như tôi.”
“Không—”
Minh Diệp định phản bác, nhưng tôi ngăn lại.
“Tôi hiểu. Tôi thật sự hiểu. Không phải ai cũng có dũng khí bước lên con đường đầy gai đó.”
“Cho nên tôi chưa từng ép cậu.”
“Tôi không đặt kỳ vọng vào cậu, nên từ lâu tôi đã chỉ coi cậu là bạn, cậu hiểu không?”
“…Tôi không hiểu.”
Ánh mắt Minh Diệp trở nên cố chấp
“Tôi chỉ biết… chúng ta vẫn còn cơ hội bắt đầu lại.”
Tôi cũng thật sự không hiểu.
Nếu ngay từ đầu đã chặn con đường kia, đã chọn làm bạn thì đáng lẽ nên mãi mãi chỉ là bạn.
Một tình cảm đến muộn như vậy… còn gọi là thích sao?
“Không còn nữa.”
Tôi nói dứt khoát
“Không phải chuyện gì cũng có thể làm lại. Qua rồi… là qua rồi. Mãi mãi qua rồi.”
Minh Diệp siết chặt nắm tay.
Giây tiếp theo, cậu ta gần như dùng hết sức ôm chặt lấy tôi, chặn môi tôi lại.
…Cậu ta điên rồi!
Cậu ta đẩy tôi ngã xuống sàn, rút cà vạt của mình trói tay tôi lại, nước mắt vẫn không ngừng rơi:
“Hôm nay là sinh nhật tôi… Thừa Phong, cậu coi như… tặng bản thân cậu cho tôi, được không?”
“Cút đi!”
Tôi đá cậu ta, nhưng cậu ta lại ép chân tôi xuống, đầu gối chen vào giữa hai chân tôi.
“Thừa Phong… tôi yêu cậu… tôi thật sự yêu cậu…”
Đúng lúc đó.
Đèn tắt.
Bên ngoài cửa sổ cũng lập tức tối đen như mực.
Động tác của Minh Diệp khựng lại một giây, nhưng rất nhanh lại càng kích động hơn, kéo quần tôi....
0 Nhận xét