“Thừa Phong?”
Ngoài cửa, giọng Biên Bái Thời vang lên:
“Mất điện rồi, em có cần đèn pin không?”
15
Tôi biết mật mã nhà Biên Bái Thời— anh cũng biết mật mã nhà tôi.
Chỉ là bình thường anh sẽ không tự ý mở cửa.
Tôi vội vàng hét lên: “Biên Bái Thời!”
Khóa cửa lập tức vang lên hai tiếng “tít tít”.
Cửa mở.
Ánh đèn pin lướt qua người chúng tôi.
Ngay sau đó, Biên Bái Thời kéo Minh Diệp khỏi người tôi, hai người lập tức lao vào đánh nhau.
Xung quanh quá tối.
Tôi không nhìn rõ gì cả, chỉ nghe thấy tiếng rên trầm, tiếng nắm đấm va vào da thịt.
Hai bóng người mờ ảo đánh nhau từ cửa vào tận phòng khách.
Vài phút sau, đèn sáng trở lại.
Tôi mới thấy trên mặt cả hai đều có vết thương.
Biên Bái Thời ép Minh Diệp vào tường, gân xanh trên trán nổi lên.
“Cậu sao có thể hèn hạ như vậy?”
“Anh giả vờ cái gì?”
Minh Diệp nhổ ra một ngụm máu, cười khinh miệt
“Dám nói anh tiếp cận cậu ấy không phải có ý đồ, không phải có tính toán từ trước không?”
Biên Bái Thời nhíu mày.
Minh Diệp cười dữ tợn:
“Chột dạ rồi đúng không? Nếu không phải anh cố tình tiếp cận, sao cậu ấy lại bị anh dụ lên giường?”
“Anh coi cậu ấy như công cụ, để thỏa mãn thứ tình cảm giả tạo của mình!”
“Anh yêu cậu ấy à? Phi! Anh chẳng qua chỉ coi cậu ấy là cái bóng của người khác!”
“Anh lừa dối tình cảm của cậu ấy trước, còn có tư cách nói người khác hèn hạ?”
“Tôi không biết cậu đang nói gì.”
Biên Bái Thời đấm thẳng vào bụng Minh Diệp, ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy:
“Nhưng ít nhất… tôi chưa từng ép buộc em ấy.”
“Minh Diệp, dù cậu có sủa như chó điên, cũng không che giấu được việc cậu là một kẻ tiểu nhân.”
Minh Diệp gào lên:
“Nếu không phải vì anh, cậu ấy đã không xa lánh tôi!”
Thấy hai người lại sắp lao vào nhau, tôi mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, hét lớn hơn:
“Đủ chưa?!”
Hai người đồng loạt dừng lại, nhìn về phía tôi.
“Minh Diệp, tôi nói rõ ràng cho cậu biết dù có hay không có Biên Bái Thời, tôi cũng sẽ không thích cậu nữa.”
Minh Diệp không thể tin:
“Thừa Phong?”
Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta:
“Trước đây tôi nghĩ cậu chỉ là thiếu dũng khí. Nhưng bây giờ xem ra cậu còn ích kỷ, tự cho mình là đúng.”
“Cậu đi đi. Lần này coi như bỏ qua. Nếu còn lần sau tôi sẽ báo cảnh sát.”
Minh Diệp khóc đến thảm hại, không còn tâm trí đánh nhau nữa, chỉ không ngừng xin tôi tha thứ.
Tôi không muốn nói thêm, mở cửa:
“Bạn bè bao nhiêu năm… để lại cho tôi một ấn tượng đàng hoàng một chút, được không?”
Minh Diệp thất hồn lạc phách rời đi.
Tôi im lặng nhìn khuôn mặt bị thương của Biên Bái Thời, lấy hộp thuốc ra bôi thuốc cho anh.
Một lúc rất lâu.
Không ai nói gì.
Biên Bái Thời ngồi im trên sofa, hơi ngẩng đầu, chăm chú nhìn tôi không chớp mắt.
Dưới ánh nhìn đó, tim tôi dần đập nhanh hơn, động tác cũng vô thức nhanh lên.
“Xong rồi.”
Tôi vứt bông gạc đi, xoay người định dọn hộp thuốc.
Nhưng Biên Bái Thời đột nhiên kéo eo tôi, tôi lập tức ngã ngồi lên đùi anh.
Anh nói:
“Thừa Phong… em có thể giải thích cho tôi, những lời Minh Diệp nói tối nay… rốt cuộc là có ý gì không?”
Tôi nói: “Anh buông em ra trước đã.”
“Không.”
Biên Bái Thời ngang ngạnh siết chặt tay hơn:
“Tôi muốn em nói cho tôi biết trước.”
Cuối cùng… vẫn đi đến khoảnh khắc phải đối mặt này.
“….."
Tôi im lặng một lúc, rồi hỏi:
“Có phải… em rất giống mối tình đầu của anh không?”
0 Nhận xét