[Đã Lên Kế Hoạch Từ Trước_] Chương 12

 Biên Bái Thời không hề do dự:

“Không giống.”

Tôi trừng to mắt:

“Đến lúc này anh còn lừa em! Em đã thấy tranh anh vẽ anh ấy rồi!”

“Tranh?”

Anh suy nghĩ một chút

“Em đang nói đến… cậu con trai mặc váy trong cuốn sổ phác họa trước đây của tôi sao?”

Tôi “ừ” một tiếng.

“Cậu ấy tên là Phó Tiểu Xuyên, không phải mối tình đầu của tôi, chỉ là hàng xóm cũ.”

Biên Bái Thời giữ eo tôi, xoay người tôi lại, rất tự nhiên để tôi dang chân ngồi lên người anh.

“À”

Lúc này anh mới hiểu ra

“Minh Diệp với tôi cùng quê, chắc nó đi nghe mấy tin đồn vớ vẩn rồi nói lại cho em?”

Dù sao Phó Tiểu Xuyên cũng đã mất rồi.

Tôi cảm thấy nói gì về anh ấy cũng không hay, do dự một chút, chỉ mơ hồ đáp:

“Thì… nào là mối tình đầu, thích mặc váy, rồi thế thân… linh tinh.”

“Thế thân.”

Biên Bái Thời cười lạnh

“Cũng nghĩ ra được thật.”

“Thứ nhất, giữa tôi và cậu ấy chưa từng có tình yêu, nên tôi không cần tìm thế thân.”

“Thứ hai, tôi thừa nhận lần đầu nhìn thấy em có nghĩ đến cậu ấy, nhưng thật ra hai người chỉ hơi giống nhau một chút, tính cách hoàn toàn khác, không tồn tại chuyện thay thế gì cả.”

Tôi im lặng.

Biên Bái Thời nâng mặt tôi lên, nhìn thẳng vào mắt:

“Em tin tôi không?”

…Được rồi.

Tôi vốn là người rất dễ bị thuyết phục.

Tôi khẽ gật đầu.

Biên Bái Thời mỉm cười.

Anh nói:

“Tiểu Xuyên đúng là một người bạn mà tôi rất khó quên. Nhưng dù hai người có điểm giống nhau, cũng tuyệt đối không thể đánh đồng.”

“Thừa Phong, em là em.”

“Người tôi yêu… chính là em.”

“Chỉ có em.”

16

Phó Tiểu Xuyên rời đi sau kỳ thi đại học.

Nguyên nhân là cha cậu vô tình phát hiện cậu lén mặc váy ở nhà.

Cậu lớn lên trong gia đình đơn thân, thiếu thốn tình thương của mẹ từ nhỏ.

Cha cậu lại nóng nảy thất thường, khiến cậu luôn sống trong sự kìm nén, phần lớn thời gian đều trầm lặng và u uất.

Ngày bị phát hiện mặc váy, cha cậu nổi trận lôi đình, dùng những lời lẽ nhục mạ: không ra nam không ra nữ, biến thái, bệnh hoạn… rồi đánh cậu một trận thừa sống thiếu chết.

Khi đó họ sống trong một khu tập thể.

Chuyện gì chỉ cần có chút động tĩnh là lập tức lan ra khắp nơi.

Thế là đủ loại lời ra tiếng vào bắt đầu xuất hiện.

Phó Tiểu Xuyên không chịu nổi ánh mắt và lời chỉ trỏ của người khác.

Chưa đầy một tháng sau chuyện đó, cậu uống hết một lọ thuốc ngủ.

Vĩnh viễn chìm vào giấc ngủ.

Mà điều dũng cảm nhất trong đời cậu... có lẽ là chọn rời đi trong bộ váy mà mình yêu thích nhất.

“Thật ra bao nhiêu năm đó, cậu ấy luôn cảm thấy mình là dị loại, đến chính mình cũng ghét bỏ bản thân.”

“ Tôi luôn an ủi cậu ấy, nói rằng không ai quy định đàn ông không thể mặc váy. Sự khác biệt giữa thiểu số và số đông — không phải là khác biệt giữa ‘dị loại’ và ‘bình thường’. Giống như tôi là người đồng tính, nhưng tôi chưa từng nghĩ mình là không bình thường.”

“ Tôi nói sắp lên đại học rồi, thế giới bên ngoài rộng lớn hơn, biết đâu cậu ấy sẽ gặp được những người giống mình.”

“Cậu ấy nghe xong thì cười, hỏi thật sự có sao? Tôi nói chắc chắn có. Cậu ấy nói hy vọng là vậy… Lúc đó tôi còn tưởng cậu ấy đã nghe lọt.”

“Trước khi cậu ấy… rời đi vài ngày, cậu ấy đột nhiên nói muốn tôi vẽ lại dáng vẻ mặc váy của mình.”

“ Tôi rất vui, tưởng đó là dấu hiệu cậu ấy muốn chấp nhận bản thân.”

“Cậu ấy nói muốn vẽ càng nhiều càng tốt, nên tôi toàn vẽ phác họa, mỗi ngày vẽ được vài bức.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘