[Đã Lên Kế Hoạch Từ Trước_] Chương 14

 NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA BIÊN BÁI THỜI

Thừa Phong, bảo bối của anh.

Em nhất định không biết rằng, khi em tưởng mình lặng lẽ giấu máy nghe lén bên giường anh… thì anh đã đứng ngoài cửa, qua khe cửa hẹp nhìn em từ lâu rồi.

Anh sẽ không để em biết đâu.

Đợi đến khi em cảm thấy an toàn, thở phào nhẹ nhõm — anh vẫn đứng ngoài thêm nửa phút nữa, rồi mới đẩy cửa bước vào, hỏi em:

“Cà phê xong rồi, em có muốn thêm sữa không?”

Khoảnh khắc đó, em lộ ra vẻ giật mình.

Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, cười nói:

“Vâng ạ, cảm ơn Biên lão sư.”

Em có một đôi mắt biết cười.

Khi cười lên… ngoan đến lạ.

Nhưng anh biết, em không ngoan như vậy.

Em luôn là kiểu người đẹp mà tự biết mình đẹp.

Biết phải dùng biểu cảm nào, ánh mắt nào để khiến con mồi tự nguyện khuất phục.

Mỗi lần đến nhà anh, em luôn cố ý dùng sai cốc, luôn uống một ngụm của anh.

Đôi môi em có lớp son dưỡng mỏng in lại trên miệng cốc của anh.

Dấu môi rất nhạt, phải đón ánh sáng mới thấy được.

Hương mật ong thoang thoảng được anh cẩn thận nếm thử.

Giống như đang nếm em.

Em biết không.

Em thật giống một con hồ ly xảo quyệt.

Vừa muốn tỏ ra vô tội, lại không muốn anh nghĩ em thật sự vô tình.

Ánh mắt vừa thuần khiết vừa gợi tình đó, em đã luyện đến mức hoàn mỹ.

Anh thật muốn hôn em… rồi lại hung hăng trừng phạt em.

Nhưng không thể.

Vẫn chưa đến lúc thích hợp… đúng không?

Máy nghe lén là thứ rất hay.

Em nghĩ mình đang nghe trộm anh nhưng thực ra... là anh đang khống chế em.

Anh muốn em nghe gì, em sẽ nghe thấy thứ đó.

Đêm dài vô tận, anh biết em sẽ vì tiếng thở của anh mà nóng bức đến mất ngủ.

Em sẽ nghĩ đến anh.

Trong mơ cũng là anh.

Khi tỉnh lại, trong đầu em… cũng toàn là anh.

Nếu có cơ hội, em có thể chia sẻ cho anh những file ghi âm từ máy nghe lén không?

Anh cũng rất muốn nghe lại, giọng em trong những đêm chúng ta “cùng nhau” trải qua… đã mê người đến mức nào.

Thừa Phong, bảo bối của anh.

Thật ra anh sớm đã biết em chính là ASMR đó.

Anh vốn không thích xem livestream.

Nếu không phải vô tình gặp được em—

Có lẽ anh còn lười đăng ký tài khoản.

Em thật bất cẩn, đến mức không nhận ra trong background livestream thỉnh thoảng lộ ra đồ trang trí trong nhà em.

Sau đó khi đến nhà em, anh lấy cớ giúp em dọn dẹp mà chỉnh lại góc đó cho gọn gàng.

Anh sợ em vô tình để lộ bản thân.

Dù trong mắt anhz em mặc váy hay mặc gì cũng đều đáng yêu nhưng nếu bí mật này bị người khác phát hiện, em nhất định sẽ chịu tổn thương.

Mà để em chịu khổ, anh sao nỡ?

Nếu có thể, anh thậm chí muốn giấu em đi, không để bất kỳ ai nhìn thấy dáng vẻ em mặc váy.

Nhưng livestream là điều em tự nguyện, anh cũng không thể can thiệp.

Thừa Phong, anh thật sự… không có cách nào với em.

“Dã tâm của em rõ rành rành, chó cũng nhìn ra.”

Cho nên, việc đầu tiên là để con hồ ly nhỏ như em tưởng mình đã thành công giăng bẫy.

Ngày đầu tiên em đến ngủ ở phòng anh, anh cố ý mở giao diện video, úp điện thoại xuống gối rồi đi tắm.

Anh biết, em nhất định sẽ tò mò.

Và đúng như dự đoán, em đã tò mò.

Em vì phát hiện chuyện đó mà hưng phấn, hưng phấn đến mức giọng cũng run lên.

Em không biết.

Anh cũng hưng phấn như em.

Em càng không biết.

Mỗi câu nói sau đó của anh đều đã được cân nhắc kỹ càng.

Anh đã nghĩ, phải nói thế nào, làm thế nào để vừa không lộ liễu lại khiến em tự nguyện phơi bày con người thật trước mặt anh?

Anh đã thành công.

Anh đã tự mình chui vào “cái bẫy” mà em giăng ra.

So với việc nhìn em qua màn hình nhỏ— một ASMR không lộ mặt, không nói chuyện thì được nhìn em chân thật, sống động ngay trước mắt, nghe giọng em mới thật sự khiến người ta rung động.

Anh cuối cùng cũng toại nguyện.

Hôn em.

Ôm em.

Quấn quýt với em suốt cả đêm.

Anh thật sự… không muốn buông tha em.

Thừa Phong, anh thật sự không muốn buông tha em.

Thừa Phong, bảo bối của anh, anh xin lỗi vì đã tính toán em như vậy.

Nếu đã làm chuyện hèn hạ như thế thì anh sẽ dùng toàn bộ tình yêu của mình để bù đắp.

Từ nay về sau, anh nguyện làm tù nhân của em.

Quãng đời còn lại dài đằng đẵng, hãy phạt anh bị giam trong “nhà tù” của em.

Ngày ngày đêm đêm, đến chết không thôi.

— HẾT —

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘