[Đã Lên Kế Hoạch Từ Trước_] Chương 3

 Tôi hoàn toàn không ngờ rằng—

Biên Bái Thời, người nhìn lúc nào cũng đứng đắn như vậy, lại chính là khán giả trung thành của tôi.

Trung thành đến mức… còn quay lại xem cả bản ghi.

“Thầy thật ra là thích streamer này đúng không?” Tôi giả vờ đùa mà thăm dò.

Biên Bái Thời cười: “Thực ra tôi thường đeo tai nghe để nghe âm thanh là chính.”

“Nhưng mà… một streamer cao ráo, gợi cảm thế này, có người đàn ông nào lại nói mình không thích chứ?”

Anh nói… anh thích.

Tôi cố kiềm chế hơi thở đang dồn dập, giả như vô tình hỏi: “TA còn chưa lộ mặt, nhỡ đâu là con trai thì sao?”

Biên Bái Thời như thật sự suy nghĩ.

Tôi lại hỏi: “Thầy có thấy đàn ông mặc váy là biến thái không?”

Biên Bái Thời đáp: “Cũng không hẳn là biến thái, dù sao mặc gì cũng là tự do.”

Ngừng một chút, anh nhìn tôi, ánh mắt cong lên đầy dịu dàng:

“Chỉ là… có vài chuyện, vẫn phải tận mắt nhìn thấy mới biết mình có thể chấp nhận đến mức nào, đúng không?”

A… anh cười đẹp quá…

“Còn em thì sao?” anh hỏi.

“Hả…”

“Em đã từng thấy đàn ông mặc váy chưa?”

“Có… có rồi”

Tôi chột dạ quay mặt đi

“Em thấy cũng không sao, hoàn toàn có thể chấp nhận.”

Biên Bái Thời nhìn tôi, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới.

“Tôi nghĩ… Thừa Phong có lẽ cũng rất hợp.”

“Cái gì?”

“Tỉ lệ eo–hông của em rất đẹp”

Anh giơ tay, mở ngón cái và ngón trỏ như đang đo đạc, từ bên này eo tôi vạch sang bên kia

“Tỉ lệ cơ thể cũng rất tốt, mặc gì cũng sẽ đẹp.”

Ngón tay anh xuyên qua lớp vải, như để lại một vệt nóng bỏng trên da tôi.

Tim tôi gần như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Thầy Biên… muốn xem không?”

Tôi liếm môi, giọng khàn đi

“Xem em mặc váy.”

.....

6

Tôi nhanh chóng về nhà, thay bộ đồ thỏ mà vừa mặc trong livestream.

Ánh mắt Biên Bái Thời chợt tối lại, yết hầu khẽ chuyển động:

“Em… là streamer đó?”

“Là em”

Tôi vuốt nhẹ váy, mỉm cười với anh

“Đẹp không?”

“Còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của tôi.”

“Vậy là thầy đã từng tưởng tượng rồi à?”

Biên Bái Thời không trả lời, chỉ khẽ cười trầm thấp:

“Lại đây, tiểu thỏ.”

Tôi trực tiếp ngồi lên người anh.

“Streamer ru ngủ… là ru khán giả kiểu này sao?”

Anh bóp nhẹ cái đuôi thỏ sau lưng tôi.

Tôi chớp mắt vô tội: “Vậy thầy muốn thế nào?”

Lời còn chưa dứt, anh đã giữ lấy gáy tôi, mạnh mẽ hôn xuống.

Khác hẳn vẻ nho nhã thường ngày— nụ hôn của Biên Bái Thời, gần như là một sự chiếm đoạt.

Anh hôn đến mức đầu óc tôi thiếu oxy.

Đến khi cuối cùng cũng chịu buông ra, tôi gần như mềm nhũn, ngã rạp lên người anh, không kìm được mà thở dốc.

“Thầy Biên…”

Giọng tôi cũng biến đi mất

“Đừng dữ như vậy…”

“Như vậy đã gọi là dữ rồi à?”

Biên Bái Thời khẽ cười

“Vậy em dạy tôi xem nên làm thế nào đi.”

Nghe lén lâu như vậy, tôi sớm đã biết— anh không phải kiểu người dễ dàng đầu hàng.

Đến cuối cùng, tôi gần như kiệt sức, gục trước người anh, đáng thương cầu xin:

“Thầy Biên… xin anh…”

Khoảnh khắc đó, dường như trong mắt anh lóe lên một tia vui thích.

Quyền chủ động lập tức trở lại trong tay anh.

Trong chớp mắt, tôi giống như bị sóng lớn cuốn đi — mặc cho anh kéo xuống đáy sâu hay nâng lên mặt nước.

Không khí… cũng là do anh ban cho.

Anh trói tay tôi lại, che kín mắt tôi.

Trong phần cảm giác còn sót lại, tiếng thở của anh, hơi ấm từ lòng bàn tay anh lướt qua da tôi— để lại những dấu vết nóng bỏng, rõ ràng gấp mười, gấp trăm lần.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘