Bóng tối bùng cháy trong sự chao đảo không điểm tựa.
Mọi thứ… đều khớp với tưởng tượng của tôi.
Mọi thứ… lại vượt xa tưởng tượng của tôi.
Những đêm trước đây tôi từng nghe, từng mơ—cộng lại cũng không bằng một phần nghìn giây của đêm nay khiến tôi rung động.
Tôi đưa tay chạm lên mặt anh, giọng run run:
“Thầy Biên… để em nhìn anh.”
Biên Bái Thời hào phóng tháo đi thứ che mắt tôi.
Trong ánh sáng bất ngờ, tôi nhìn thấy đôi mắt đẹp đẽ của anh đã nhuốm đỏ, trong vẻ điềm tĩnh thường ngày là dục vọng giống hệt tôi.
Tôi thấy thỏa mãn.
Thầy Biên… ít nhất vào lúc này— Chúng ta giống nhau.
Khao khát của anh đối với tôi rõ ràng đến mức không thể che giấu.
Giống như tôi muốn bấu chặt lấy anh, muốn hòa làm một với anh.
7
“Nhìn cái gì đấy?”
Minh Diệp nhân lúc tôi không chú ý, giật điện thoại khỏi tay tôi.
Thấy trên màn hình là khung chat WeChat của Biên Bái Thời, sắc mặt cậu ta lập tức tối sầm:
“Cậu bảo anh ta chọn váy cho cậu?”
Minh Diệp đã biết chuyện tôi có sở thích cải trang từ mấy năm trước.
Hồi mới tốt nghiệp, chúng tôi từng ở chung một thời gian ngắn, cũng vì vậy mà trở thành bạn rất thân.
Tôi có thói quen mặc váy ngủ khi ngủ.
Có lần Minh Diệp đi công tác với sếp, tôi ở nhà một mình, không khóa cửa phòng ngủ.
Không ngờ cậu ta kết thúc công tác sớm, hôm đó lại uống say trong buổi xã giao, về nhà trong trạng thái choáng váng, mở nhầm cửa phòng.
Lúc đó tôi còn chưa ngủ, mặc váy ngủ nằm trên giường lướt điện thoại.
Cậu ta nhìn thấy tôi như vậy, lập tức đứng sững ở cửa.
Tôi giật mình, vội ôm gối ngồi bật dậy.
Tôi chờ phản ứng của cậu ta — dù là biến sắc hay gì đó — nhưng cậu ta lại bước vào, đứng bên giường, cúi xuống, dùng tay khẽ móc dây váy của tôi, nửa cười nửa không, nói:
“Không ngờ cậu mặc váy lại đẹp như vậy.”
Sau đó, cậu ta còn hỏi tôi có phải bị rối loạn nhận thức giới tính không.
Tôi nói không, tôi chỉ đơn thuần thích mặc váy, cũng không biết vì sao.
Cậu ta cũng không nhắc lại chuyện này nữa, như thể đó là điều rất bình thường, chẳng có gì đáng chú ý.
“Cậu quản tôi làm gì.”
Tôi vội giật lại điện thoại, úp xuống một bên.
Hôm đó là thứ Sáu, Minh Diệp kéo tôi đến bar.
Chơi một lúc thấy chán, tôi tự tìm một góc ngồi.
Gọi là nhờ Biên Bái Thời chọn váy gì chứ— chỉ là rảnh rỗi trêu chọc anh thôi.
Minh Diệp nhìn chằm chằm tôi:
“Hai người ở bên nhau rồi à?”
Tôi chần chừ:
“Cũng… không hẳn.”
Tôi không biết Biên Bái Thời nghĩ gì.
Có lẽ chỉ là xúc động sinh lý, do hormone gây ra—nhưng tôi không để tâm.
“Vậy là đã lên giường rồi?”
Cách cậu ta ép hỏi khiến tôi khó chịu
“Không liên quan đến cậu.”
Minh Diệp cười lạnh:
“Giả vờ giỏi thật, tôi còn tưởng anh ta là Liễu Hạ Huệ.”
Tôi nói: “Thời nào rồi còn làm Liễu Hạ Huệ.”
Cậu ta đột nhiên siết chặt tay tôi:
“Anh ta chỉ là thấy cậu mặc—”
Xung quanh có người, cậu ta dừng lại, hạ giọng
“Cảm thấy mới lạ nên chơi với cậu thôi, đừng nói là cậu tưởng thật đấy?”
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.
Gạt tay cậu ta ra:
“Sao cứ nhất định là anh ta chơi tôi, mà không phải tôi chơi anh ta? Tôi đâu phải trẻ con ba tuổi, cậu đừng quản nữa được không?”
Lúc này, bạn của Minh Diệp kéo chúng tôi đi chơi phi tiêu.
Tôi nói buồn ngủ rồi, lười đi, nên Minh Diệp bị kéo đi một mình.
Thế là tôi lại cầm điện thoại lên.
0 Nhận xét