…Đệt, mở cuộc gọi thoại từ lúc nào vậy?!
Tôi vội đi đến chỗ yên tĩnh hơn, áp điện thoại vào tai, cẩn thận gọi:
“Thầy Biên?”
Biên Bái Thời cười nhàn nhạt:
“Cuối cùng cũng nhớ đến tôi rồi à?”
Tôi nói:
“Không phải, vừa nãy Minh Diệp giật điện thoại em, chắc chạm nhầm…”
Biên Bái Thời không nói gì thêm, chỉ hỏi:
“Đang ở bar à? Có cần tôi đến đón không?”
“Hả?”
“Không phải buồn ngủ sao, đến đón em về ngủ.”
Giọng anh chậm rãi, cố ý nhấn mạnh chữ “ngủ”.
Suy nghĩ của tôi lập tức bay xa, khóe môi cong lên:
“Được thôi.”
8
Khi Biên Bái Thời đến bar, tôi đã lại bị kéo vào chơi trò với họ.
Mọi người đến bar đều thích chơi mấy trò kích thích.
Tôi và Minh Diệp bị rút trúng uống tequila—cách chơi là cậu ta bôi muối lên cổ, ngậm một lát chanh, còn tôi phải liếm muối trên cổ cậu ta, uống một shot tequila, rồi cuối cùng hút miếng chanh từ miệng cậu ta.
Trò này chẳng mới lạ gì, thậm chí lúc thấy tôi và Minh Diệp trúng, mọi người còn kêu chán.
Dù sao cũng là hai thằng con trai, lại còn là bạn thân, nhìn chẳng có gì đáng xem.
Nhưng nói thật… ánh mắt của Minh Diệp khiến tôi hơi tê da đầu.
Uống xong shot, tôi cẩn thận tiến lại hút miếng chanh trong miệng cậu ta, không dám lại quá gần.
Có người bên cạnh hò hét:
“Tô Thừa Phong, cậu đang hút chanh hay gặm vỏ vậy?”
Minh Diệp đột nhiên giữ lấy gáy tôi.
Tôi mở to mắt định đẩy ra— nhưng có người nhanh hơn.
Đẩy Minh Diệp ra, rồi kéo tôi về phía sau.
“…Thầy Biên.”
Tôi hơi choáng, tựa vào người Biên Bái Thời.
Anh cúi mắt nhìn tôi, ngón tay cái mạnh mẽ lau qua môi tôi một cái.
Minh Diệp đột ngột đứng bật dậy.
Biên Bái Thời thản nhiên nói:
“Em ấy bảo tôi đến đón, tôi đưa em ấy về trước.”
Minh Diệp vẫn không chịu bỏ qua, kéo tay tôi nói:
“Về sớm thế làm gì? Chơi thêm chút nữa, lát tôi đưa cậu về.”
“Không, tôi thật sự buồn ngủ rồi.”
Tôi che miệng ngáp một cái
“Mấy cậu chơi đi.”
“Tô Thừa Phong—”
“Minh Diệp”
Tôi cắt lời cậu ta, nhìn với ánh mắt hơi lạnh
“Tôi nói là tôi buồn ngủ.”
Cuối cùng Minh Diệp vẫn buông tay tôi ra.
Trên đường về, Biên Bái Thời vẫn luôn nhìn thẳng phía trước, chăm chú lái xe, không nói với tôi một lời.
Tôi tự giác theo anh vào nhà.
Thấy trên chiếc bàn dài anh thường dùng để luyện chữ vẫn bày bút mực giấy nghiên, liền hỏi:
“Vừa rồi thầy đang luyện chữ à?”
“Ừ.”
Bề ngoài anh nho nhã đoan chính, nhưng chữ thảo lại phóng khoáng, đẹp đến kinh người.
Tôi bước lại xem, nói:
“Xem ra hôm nay tâm thầy không được tĩnh nhỉ.”
Biên Bái Thời từ phía sau áp sát, hai tay chống hai bên người tôi, hoàn toàn vây tôi giữa cơ thể anh và mặt bàn.
Giọng trầm thấp như gõ vào màng nhĩ:
“Chữ còn chưa viết được bao nhiêu, đã biết giám thưởng thư pháp rồi, hửm?”
Cảm nhận được biến hóa của anh, tôi khẽ cười:
“Vừa rồi là nói bừa, còn bây giờ… là cảm nhận thật.”
Nói xong, tôi quay đầu hôn anh.
Anh hơi nghiêng đi, môi tôi rơi lên má anh.
Tôi xoay người trước mặt anh, tựa lưng vào mép bàn, nghiêng đầu hỏi:
“Thầy Biên… ghen rồi à?”
Biên Bái Thời dùng đôi mắt đẹp ấy khóa chặt tôi:
“Tôi… có thể ghen không?”
“Sao lại không được?”
Tôi vòng tay ôm eo anh, kéo anh lại gần mình hơn
“Em rất thích nhìn thầy vì em mà ghen.”
“Không phải chỉ là chơi với tôi thôi sao?”
“Ờ…”
Quả nhiên anh đã nghe rõ
“Em nói vậy chỉ là thuận miệng với cậu ta thôi.”
“Sau này còn để cậu ta hôn em nữa không?”
0 Nhận xét