[Đã Lên Kế Hoạch Từ Trước_] Chương 6

 “Đó là chơi trò—”

“Có phải trò hay không, em tự biết.”

“Nhưng cũng không phải em để cậu ta—”

Biên Bái Thời cúi xuống, cắn nhẹ môi tôi.

Sau một hồi dây dưa, anh chống trán vào tôi, trong hơi thở dồn dập khàn giọng nói:

“Thừa Phong… em phải nhớ, là em cho tôi quyền được ghen.”

9

“Viết.”

“Viết tên em.”

Biên Bái Thời đỡ eo tôi, ung dung đứng phía sau.

Như thể thật sự đang tiến hành một buổi dạy thư pháp nghiêm túc.

Tôi cố chống đỡ nửa người trên, giọng run lên như dây đàn bị gảy:

“Thầy Biên… em không biết viết…”

“Không phải đã dạy rồi sao? Lúc học em làm gì vậy?”

“Nghĩ… nghĩ về thầy.”

Biên Bái Thời khẽ cười:

“Vậy tôi dạy lại em lần nữa.”

Anh lấy một cây bút khác sạch sẽ, chấm nước trong nghiên, chậm rãi viết lên lưng tôi.

Một nét ngang.

Một nét dọc.

Lại một nét dọc.

Mỗi nét như một dòng điện yếu chạy qua, cảm giác tê dại lan từ lưng ra khắp cơ thể.

Tôi cắn môi, tay cầm bút viết loạn xạ.

Biên Bái Thời lạnh lùng nhận xét:

“Tôi chưa từng dạy học sinh nào kém như em.”

Không hiểu sao, tôi lại thấy có chút xấu hổ.

Không chịu thua, tôi nói:

“Chẳng lẽ thầy bình thường cũng dạy học sinh như vậy à?”

Anh hừ cười:

“Tôi dạy thế nào là việc của tôi, học được hay không là việc của em.”

Tôi nói:

“Vậy em tìm thầy khác dạy.”

Giả vờ muốn thoát ra.

Đương nhiên anh không cho phép.

Anh cúi xuống áp sát, nắm lấy tay tôi, viết ngay ngắn trên giấy ba chữ:

“Tô Thừa Phong.”

…Chết tiệt.

Cảm giác này thật khó nói.

Nếu phải diễn tả... thì chắc là tôi đã bị một người đàn ông ngay lúc này vẫn có thể nghiêm túc viết tên tôi… làm cho rung động.

“Ba chữ đơn giản như vậy, còn cần tìm thầy khác?”

Giọng anh trầm thấp vang bên tai.

Nửa người tôi bắt đầu từ tai mà tê dại, vô thức nói:

“Thầy Biên… em sai rồi.”

Biên Bái Thời vỗ nhẹ bên hông tôi:

“Ngoan, viết đẹp thì thầy thưởng.”

Điện thoại trên bàn đã reo ba lần.

Đến lần thứ tư, Biên Bái Thời lại cầm lên, vuốt mở, bật loa ngoài.

Tôi gần như phát điên.

“Tô Thừa Phong, cậu làm gì đấy? Sao lâu không nghe máy?”

Giọng Minh Diệp vang lên từ loa.

“Đang…”

Tôi vừa nói một chữ, giọng suýt nữa lệch đi.

Cố ý hắng giọng, tôi mới nói tiếp:

“Đang học.”

Biên Bái Thời khẽ cười.

…Im lặng một lúc, Minh Diệp nói,

“ Ra đây ăn tối đi.”

Biên Bái Thời lại bắt đầu trêu tôi.

“Không, không rảnh, vậy nhé.”

Tôi cố giữ giọng ổn định, nói xong lập tức cúp máy.

Biên Bái Thời thong thả nói:

“Em từ chối cậu ta dứt khoát vậy, chắc cậu ta sẽ buồn lắm nhỉ?”

“…”

Tôi phát hiện, trước đây mình thật sự đã hiểu sai về anh quá nhiều.

Tôi cứ nghĩ anh là kiểu người ôn nhu nho nhã, phong độ quân tử.

Ai ngờ thực chất lại cực kỳ bụng dạ đen tối, chiếm hữu đến đáng sợ.

Từ tối thứ Sáu anh kéo tôi từ quán bar về, suốt cả cuối tuần hai ngày, anh không cho tôi bước chân ra khỏi cửa.

Bị anh hành hạ đến không nhẹ, trên người tôi chỗ nào cũng là dấu vết anh để lại, đến cả váy cũng bị anh xé rách hai cái.

“Biên Bái Thời anh đúng là…”

Nghĩ nửa ngày, tôi tức tối phun ra sáu chữ:

“Đồ bại hoại mặc áo người!”

“Cảm ơn.”

Biên Bái Thời không những không xấu hổ mà còn lấy làm vinh, kéo tôi vào lòng, ghé sát tai tôi thở nhẹ:

“Tôi sẽ cố gắng… xứng với đánh giá này.”

10

Tôi uể oải chọc chọc bát chè trước mặt.

Không ngọt.

Một chút cũng không ngọt

Ngày thứ năm thầy Biên về quê giải quyết việc.

Nhớ anh.

Nhớ anh.

Nhớ anh.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘