Minh Diệp ngồi đối diện hỏi:
“Cậu đoán xem hai hôm trước tôi về thăm bà, ở nghĩa trang gặp ai?”
Tôi nói:
“Biên Bái Thời.”
Cậu ta nghẹn họng:
“Sao cậu biết?”
“Quê hai người cùng một chỗ, mấy hôm trước anh ấy cũng về… hơn nữa, người có thể khiến cậu đặc biệt nhắc với tôi còn ai.”
Tôi hờ hững xúc một miếng xoài ăn.
Minh Diệp im lặng một lúc, rồi nói:
“Cậu có biết anh ta trước đây có một mối tình đầu… trông rất giống cậu không?”
Tôi vô thức nhíu mày.
“Cậu có ý gì?”
Minh Diệp cười đầy đắc ý, mở album ảnh trong điện thoại, đẩy về phía tôi.
“Người này chính là người mà hôm đó anh ta đến nghĩa trang thăm.”
“Cậu thấy… có giống cậu không?”
Trên màn hình là một bức ảnh tốt nghiệp cấp ba, không biết cậu ta chụp lại từ đâu.
Cậu ta phóng to, nên trọng điểm rất rõ.
Hai thiếu niên mặc đồng phục.
Bên trái là Biên Bái Thời, bên phải…
Quả thật… có chút giống tôi.
Tôi hỏi:
“Ảnh này cậu lấy ở đâu?”
Minh Diệp đáp:
“Tôi mới biết trước đây anh ta học cùng trường cấp ba với tôi, chỉ là hơn tôi mấy khóa. Tôi đi hỏi giáo viên với mấy anh khóa trên mới biết được.”
Tôi lạnh mặt:
“Rồi sao? Cậu tìm được cái này thì thế nào?”
Minh Diệp không để ý thái độ của tôi, cất điện thoại đi.
“Không có gì, chỉ là thấy cậu nên biết.”
“Cậu biết người này chết thế nào không?”
“Bởi vì—”
Cậu ta hạ giọng:
“Cũng có sở thích cải trang giống cậu.”
“Nghe nói lúc chết… trên người còn mặc váy.”
Tôi cắn đầu lưỡi
“Thì sao?”
“Thì sao?”
Nụ cười của Minh Diệp mang theo chút âm u
“Cậu tự lừa mình có ý nghĩa gì không?”
“Rõ ràng Biên Bái Thời là nhìn thấy bóng dáng người đó trên người cậu.”
“Không thì cậu nghĩ vì sao ngay từ đầu anh ta đã đối xử tốt với cậu như vậy?”
…Đúng vậy.
Vì sao?
Hình như tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ về vấn đề này.
Từ khi tôi chuyển đến đó, Biên Bái Thời đã luôn đối xử với tôi rất tốt, còn chăm sóc tôi.
Khi chúng tôi mới quen không lâu, anh đã mời tôi sang nhà ăn cơm.
Tôi nói mình làm bánh, bán online, cũng có một cửa tiệm nhỏ, anh liền nói rất thích không gian đó, rảnh là đến ngồi.
Có khi chỉ gọi một ly cà phê, một miếng bánh, ngồi cả buổi chiều.
Tôi nhờ anh thử món mới, anh chưa từng từ chối.
Tôi nói muốn học thư pháp, anh liền dạy tôi vô điều kiện, nói là coi như trả lại việc tôi cho anh ăn thử bánh miễn phí.
Tôi vẫn luôn nghĩ anh đơn giản là một người tốt như vậy.
Cho đến hôm nay, lần đầu tiên tôi nhận ra— tất cả những điều tốt đẹp ấy… có lẽ đều có nguyên nhân.
Nhưng… điều đó có quan trọng không?
Thật sự quan trọng sao?
…
Có lẽ là quan trọng.
Tim tôi vừa chua vừa nghẹn.
Tôi phải thừa nhận— tôi đã lún sâu rồi.
Tôi muốn có được trái tim anh— không phải chỉ là thân thể anh.
Tôi…. đã yêu anh.
11
Cả đoạn đường về, đầu óc tôi rối tung.
Về đến nơi, tôi không nhịn được mà nhập mật mã mở cửa nhà Biên Bái Thời.
Anh đã sớm nói cho tôi mật mã nhà.
Nhưng tự ý vào mà không báo trước, đây là lần đầu tiên.
Tôi không biết mình đang tìm cái gì.
Cũng không biết… có thể tìm được cái gì.
Chỉ mơ hồ đi vòng vòng trong nhà anh.
Cuối cùng, tôi mở cửa phòng vẽ của anh.
Nhà anh và nhà tôi đều là kiểu tầng trên cùng có gác mái.
Gác mái của anh… chính là phòng vẽ.
Biên Bái Thời từng nói anh học mỹ thuật, dù công việc hiện tại không liên quan, nhưng vẫn giữ lại sở thích này.
Thỉnh thoảng có tác phẩm ưng ý, còn mang đi triển lãm, bán ở gallery.
0 Nhận xét