[Đã Lên Kế Hoạch Từ Trước_] Chương 8

 Trước đây, anh từng vẽ chân dung tôi khi mặc váy.

Cảnh anh ngồi trước giá vẽ, cầm bút, chăm chú quan sát tôi… thực sự quá gợi cảm.

Mỗi lần như vậy, tôi đều không nhịn được muốn hôn anh, cho nên một bức tranh thường mất… rất lâu, rất lâu mới vẽ xong.

Biên Bái Thời từng nói, khi anh vẽ tôi, giống như đang từng chút một vuốt ve làn da tôi.

Tôi vừa lục tìm trong phòng vẽ, vừa không ngừng nhớ lại những chuyện liên quan đến tranh.

Không hiểu vì sao, khi nghĩ đến những điều này, trong lòng tôi đã dấy lên một dự cảm kỳ lạ.

Bởi vì trong căn nhà này, nơi tôi không quen thuộc nhất… chính là phòng vẽ của anh.

Và sự thật chứng minh, dự cảm của tôi… là đúng.

Tôi tìm được một cuốn sổ phác họa đã ngả vàng.

Mở ra, bên trong là rất nhiều bức tranh anh từng vẽ.

Phong cảnh, tĩnh vật, chân dung.

Mà trong số những bức chân dung, nhiều nhất… là một thiếu niên mặc đủ loại váy dài.

Những chi tiết trong tranh rõ ràng hơn rất nhiều so với tấm ảnh mờ cũ mà Minh Diệp chụp lại.

Thiếu niên ấy có một nốt ruồi lệ dưới mắt phải, tóc dài lưng chừng, hơi rối.

Có lẽ… cậu ấy từng học múa.

Trong tranh, tư thế múa của cậu nhẹ nhàng đến mức— ngay cả tôi cũng phải ghen tị thừa nhận—cậu ấy rất đẹp.

Trên một bức tranh, Biên Bái Thời viết nguệch ngoạc hai câu thơ:

“Ta muốn cưỡi gió mà về, lại sợ lầu ngọc điện quỳnh, chốn cao lạnh lẽo.”

“Thừa Phong.”

Tôi chợt nhớ lần đầu anh biết tên tôi, đã mỉm cười, để cái tên ấy lăn qua môi lưỡi mình một lần.

Anh nói:

"‘Ta muốn cưỡi gió mà về…’—một cái tên rất có tiên khí.”

Trên bức tranh có viết câu thơ ấy, có dấu vết nước mắt rất rõ.

Tôi nghĩ, đó là nước mắt của Biên Bái Thời.

Vậy nên, thiếu niên anh yêu… đã theo gió mà đi rồi.

Ở lại nhân gian… là tôi.

Một kẻ thay thế, giống về hình, nhưng không giống về hồn.

12

Tối đó khi tắm, tôi nằm trong bồn, không khống chế được mà nhớ lại từng chuyện kể từ khi quen Biên Bái Thời.

Mải suy nghĩ đến xuất thần, đến khi nước lạnh đi cũng không hay.

Trời đã bắt đầu chuyển lạnh.

Lúc bước ra khỏi phòng tắm, tôi liên tục hắt hơi.

Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, cả người đã mơ màng.

Lấy nhiệt kế ra đo— quả nhiên sốt rồi.

Trong nhà không có thuốc hạ sốt, tôi cũng lười đi mua, uống chút nước ấm rồi lại chui lên giường ngủ tiếp.

Không biết qua bao lâu, tôi bị tiếng chuông cửa dồn dập đánh thức.

Là Minh Diệp.

Cậu ta sốt ruột nói đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc mà tôi không nghe, sau đó gọi lại thì không liên lạc được, còn tưởng tôi xảy ra chuyện.

“Có thể xảy ra chuyện gì chứ.”

Tôi uể oải nằm vật ra sofa, ôm gối vào lòng,

“Chỉ là ngủ quá say không nghe thấy điện thoại rung thôi.”

“Cậu bị ốm à?”

Minh Diệp ngồi xuống bên sofa, cúi người định sờ trán tôi.

Đúng lúc đó— chuông cửa lại vang lên.

Minh Diệp đi ra mở cửa.

Giọng Biên Bái Thời hơi lạnh truyền vào tai tôi:

“Sao cậu lại ở đây?”

Minh Diệp đáp:

“Sao tôi không thể ở đây?”

Biên Bái Thời hỏi:

“Thừa Phong đâu?”

Tôi vội ngồi dậy từ sofa, bước nhanh ra cửa.

Biên Bái Thời vẫn kéo theo vali, thấy tôi thì sắc mặt dịu lại, hỏi:

“Thừa Phong, tôi có thể vào không?”

“Có gì thì nói ở đây.”

Minh Diệp chắn nửa người trước tôi.

Ánh mắt Biên Bái Thời hạ xuống, dừng ở bàn tay đang nắm cổ tay tôi của Minh Diệp, rồi lại nhìn tôi:

“Thừa Phong?”

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác chua xót mềm nhũn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘