“Tại sao từ hôm qua em không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại của tôi?”
Giọng anh rất dịu dàng
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
Minh Diệp “xì” một tiếng, châm chọc:
“Bớt giả vờ tình sâu nghĩa nặng đi, sau này cậu ấy sẽ không chơi cùng anh nữa—”
“Tôi không hỏi cậu.”
Biên Bái Thời lạnh lùng cắt lời.
Sau đó lại nhìn tôi:
“Thừa Phong, tôi muốn em nói cho tôi biết.”
Đầu óc tôi rối loạn, người cũng choáng váng, hít sâu một hơi:
“Thầy Biên… em nghĩ… chúng ta nên suy nghĩ lại mối quan hệ của mình.”
“Tại sao?”
Tôi lắc đầu, trong lòng còn đang cân nhắc từ ngữ—
Minh Diệp đột nhiên chen vào, nắm lấy tay tôi, giọng gắt gỏng:
“Cậu ấy bị bệnh anh không nhìn ra à? Còn đứng đây dây dưa.”
“…Được rồi, vậy em nhớ uống thuốc, nghỉ ngơi cho tốt.”
Biên Bái Thời không hỏi thêm nữa, nhìn tôi thật sâu:
“Em cần bao lâu tôi cũng đợi.”
Đợi anh rời đi, tôi đóng cửa, mệt mỏi nói với Minh Diệp:
“Cậu cũng về đi.”
Minh Diệp tiến lên một bước, đưa tay muốn chạm vào mặt tôi.
Tôi hất mạnh tay cậu ta ra.
“Đừng như vậy.”
Minh Diệp bất lực:
“Anh ta không đáng để cậu phải phiền lòng, phải đau khổ như vậy.”
Tôi lạnh nhạt: “Liên quan gì đến cậu?”
Minh Diệp muốn nói lại thôi.
“Đi đi, tôi thật sự muốn ngủ.”
Cậu ta không chịu:
“Tôi muốn ở lại chăm sóc cậu.”
“Không cần.”
“Rầm”—Tôi đóng cửa, nhốt cả Minh Diệp ở bên ngoài.
13
Tôi tìm mọi cách tránh mặt Biên Bái Thời một thời gian.
Thực ra tôi biết, cứ để mọi thứ lơ lửng như vậy không phải là cách lâu dài.
Giữa chúng tôi, sớm muộn cũng phải có một câu trả lời, một kết cục.
Nhưng tôi thật sự không có đủ dũng khí.
Nếu đối mặt… tôi phải nói gì với anh?
Chất vấn anh sao?
Hỏi về “bạch nguyệt quang” của anh?
Hay hỏi câu nhàm chán nhất— rốt cuộc anh có yêu tôi không?
Tôi không thể hạ quyết tâm.
Nếu bong bóng vỡ ra mà kết cục bên trong lại là điều tồi tệ— tôi thà tạm thời duy trì trạng thái mập mờ này.
Tôi lại mở chiếc tai nghe nghe lén.
Giống như trước đây.
Nghe anh đi lại trong phòng ngủ.
Nghe anh ôm laptop gõ chữ.
Nghe anh tắm, sấy tóc.
Nghe anh nằm xuống giường.
Dạo này giấc ngủ của anh rất tệ, gần như mỗi đêm đều trằn trọc.
Khiến tôi cũng mất ngủ theo.
Biên Bái Thời…tôi thật muốn chui vào trong tim anh xem thử— người có thể khiến anh rơi một giọt nước mắt… là ai.
Trong đêm tĩnh lặng như thế này, anh đang vì nhớ ai mà không thể ngủ?
14
Nửa tháng sau, sinh nhật Minh Diệp.
Trước đây sinh nhật cậu ta, tôi đều tự tay làm bánh.
Nhưng dạo này quan hệ giữa chúng tôi có chút gượng gạo, tôi không nghĩ cậu ta sẽ cùng tôi đón sinh nhật, nên cũng không làm.
Ai ngờ tối hôm đó, hơn mười một giờ, cậu ta vẫn tìm đến.
Cậu ta uống rất say, vừa mở cửa đã giữ chặt hai tay tôi, ép tôi vào tường ở lối vào.
Tôi giãy giụa:
“Cậu buông tôi ra.”
Nhưng Minh Diệp vừa mở miệng, giọng lại nghẹn lại.
“Thừa Phong… cậu không định đón sinh nhật với tôi nữa sao?”
“Hôm nay tôi còn chưa được ăn bánh sinh nhật cậu làm…”
Nước mắt theo đó rơi xuống, thấm vào da tôi.
Tim tôi mềm đi một chút, thở dài:
“Minh Diệp, đừng như vậy.”
“Nhưng tôi phải làm sao đây?”
Cậu ta say khướt nói
“Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi… Thừa Phong, cậu chưa từng lâu như vậy không để ý đến tôi.”
Đúng vậy.
Chúng tôi quen nhau đã rất nhiều năm.
Những năm qua, Minh Diệp thực sự đối xử với tôi rất tốt.
0 Nhận xét