[Bạch Nguyệt Quang Không Muốn Chết_] Chương 8

 Tôi túm cổ áo cậu ta, đẩy ra cửa sổ.

“Được, vậy tôi tiễn cậu xuống!”

Trương Dương không ngờ tôi lại cứng rắn như vậy, cuối cùng cũng biến sắc.

Cậu ta bám chặt khung cửa, tay bị kính vỡ cứa chảy máu.

“Đợi đã! Đợi đã!”

“Tôi sai rồi! Vừa rồi tôi bị dọa quá nên nói linh tinh!”

“Diệp ca, tha cho tôi một lần đi! Sau này anh bảo gì tôi làm nấy!”

Tôi buông tay.

Trương Dương mềm nhũn, trượt xuống đất thở hổn hển.

Tôi đá nhẹ cậu ta một cái:

“Mỗi người một bên, tìm xem có gì dùng được.”

“Muốn sống thì bỏ cái lòng đố kỵ đó đi, đừng kéo tôi chết ngu cùng mày.”

Trương Dương vội cười lấy lòng:

“Được được, nghe anh hết, Diệp ca.”

Thực ra tôi cũng chưa đến mức mất lý trí đẩy cậu ta xuống thật.

Một là tôi chưa thể tùy tiện giết người.

Hai là nếu đẩy xuống, vị trí của tôi cũng sẽ bị zombie phát hiện.

Dù mắt chúng kém, nhưng vẫn nhìn thấy.

Chúng tôi tách ra tìm kiếm.

Một lúc sau, bên Trương Dương đột nhiên vang lên tiếng va đập lớn, kèm theo một tiếng kêu đau.

Tôi không dám manh động, tìm chỗ nấp, đóng cánh cửa thủng một lỗ lại.

Vài phút sau, Trương Dương chạy ra hành lang.

“Diệp ca! Diệp ca!”

Thấy cậu ta không sao, tôi mới bước ra.

“Rốt cuộc cậu làm cái quái gì vậy?”

Trương Dương kéo tay tôi:

“Tôi vừa đứng lên ghế lấy cái hộp trên tủ… trượt chân ngã.”

“Bên ngoài có thêm rất nhiều zombie! Chúng đang trèo lên!!”

Tim tôi thắt lại.

Tôi ra cửa sổ, nấp sau vật chắn nhìn xuống—

Quả nhiên thấy zombie đang chồng lên nhau, từng tầng từng tầng trèo lên.

Không bao lâu nữa sẽ tới tầng này.

Tôi tức đến phát điên, quay lại đá văng cậu ta:

“Đ* m*! Cậu chán sống rồi à?!”

Trương Dương hoảng loạn bò dậy, kéo tay áo tôi, đột nhiên chỉ ra ngoài với vẻ mặt kỳ lạ:

“Thẩm ca tới rồi!!”

Tim tôi vui mừng, quay đầu nhìn.

Không hề nhận ra biểu cảm của cậu ta có gì đó không đúng.

Ngay giây sau, một lực mạnh đẩy vào lưng tôi.

“Mày thay tao đi chết đi!”

Trong khoảnh khắc bị đẩy ra ngoài cửa sổ, tôi xoay người, túm lấy cổ áo Trương Dương.

Cùng lúc đó, phía xa vang lên tiếng nổ lớn.

Một đám zombie bị thu hút, chạy đi.

Trương Dương điên cuồng bóp tay tôi, đấm vào đầu tôi:

“Buông tay ra!!”

Tôi nghiến răng, bám chặt.

Đạn mạc điên cuồng hiện lên:

【Hóa ra Diệp Hằng bị người này hại chết.】

【Nam chính không biết, sau này còn vì nghĩ Trương Dương là người cuối cùng ở cạnh Diệp Hằng mà cứu hắn mấy lần.】

【Thằng Trương Dương này đúng là rác rưởi.】

【Trời ơi, nam chính sắp phát điên rồi!】

【Không thấy góc nhìn nam chính à? Anh ấy đang chạy điên cuồng về phía này!!】

Tôi không có thời gian đọc.

Hai người giằng co nửa phút.

Trương Dương hết sức, kéo theo tôi cùng rơi xuống.

Cơn đau trong tưởng tượng… không xuất hiện.

Tôi rơi vào một vòng tay vững chắc.

Mùi hương quen thuộc bao lấy tôi.

Trái tim lập tức ổn định.

Tòa nhà này không cao.

Hơn nữa sau khi thức tỉnh, thể chất Thẩm Diên đã tăng mạnh.

Đỡ được tôi… cũng không quá khó hiểu.

Zombie đã bị dẫn đi hơn nửa, xung quanh cũng được dọn sạch một vòng.

Thẩm Diên ôm tôi chạy vào cửa hàng gần nhất.

Trương Dương rơi xuống đống xác zombie, nhăn nhó bò dậy chạy theo.

Cửa vừa đóng, Trương Dương lập tức bị các thanh kim loại bay tới từ bốn phía kẹp chặt, không thể động đậy.

Một mũi băng nhọn như kim lơ lửng trước trán hắn, chực chờ đâm xuống.

Đó là dị năng thứ hai của Thẩm Diên.

Trương Dương lập tức toát mồ hôi lạnh, cả người run lẩy bẩy.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘