1.
Bảy năm làm tri kỷ với Long Ngạo Thiên.
Tôi đột nhiên… hắc hóa.
Giây trước Long Ngạo Thiên còn đang xoa bóp cái chân bị thương cho tôi.
Giây sau, bàn chân ấy đã áp lên mặt hắn.
Hệ thống nhảy ra giải thích:
【Tác giả không kiếm nổi tiền nữa, định về quê nuôi heo trồng rau rồi.】
【Tác giả mới ra tay không biết nặng nhẹ, đào một đống hố mà chẳng ai lấp.】
【Rất không may, cậu bị chọn trúng.】
Thế là, từ đồng đội chính nghĩa từng cùng Long Ngạo Thiên vào sinh ra tử, tôi một bước rơi xuống thành phản diện điên loạn, u ám, cố chấp.
Tác giả chỉ vài dòng qua loa, đã ép hết thảy tội danh lên người tôi.
Bình thường viết hai trăm chữ cũng phải giật tóc đập đầu.
Đến lúc viết đoạn kết nát bét, lại phát điên, quên mình, chẳng màng sống chết.
Lớn thì giam cầm tra tấn hắn, nhỏ thì bỏ thuốc xổ, cho nổ phân bò.
Ngay cả chuyện hồi nhỏ Long Ngạo Thiên bị chó cắn mông, đến giờ vẫn còn sẹo chưa tan, cũng bị cưỡng ép đổ lên đầu tôi.
Cuối cùng, ở đoạn kết, tôi đứng trên sân thượng, mang theo đầy tội nghiệt, nhảy xuống.
Phản diện chết sạch, Long Ngạo Thiên đăng đỉnh, tất cả đều viên mãn.
Nhưng khi mở mắt lần nữa, tôi lại đang quỳ sấp bên chân Long Ngạo Thiên.
……
Hệ thống, tốt nhất mày nên cho tao một lời giải thích hợp lý!!!
2.
Hệ thống chẳng biết chạy đi đâu mất.
Tôi chật vật bò dậy khỏi mặt đất, lại liếc lên một cái.
Từ hõm eo kéo dài xuống khe rãnh… đầy dấu răng.
Chính là do tôi cắn.
Đều tại cái tên tác giả chết tiệt kia.
Cứ phải đổi con chó cắn mông hắn thành tôi.
Hại tôi đến giờ vẫn còn giữ lại đoạn ký ức đó.
Đang nghĩ ngợi, người trên giường khẽ động, lật mình một chút, môi hé mở, thở dốc nhẹ, khép hờ mắt, mặt ửng đỏ, mồ hôi theo trán chảy xuống, vừa phóng túng lại mang theo nét hoang dã.
Quyến rũ chết người.
Tôi nuốt nước bọt, cúi lại gần, khẽ gọi:
“Tạ Thành, tỉnh lại đi.”
Nghe thấy giọng tôi, hắn mới như chợt nhận ra bên cạnh có người, đột ngột mở mắt.
Nhìn rõ là tôi, ánh mắt lại dâng lên một tia cảm xúc khác lạ.
Hắn hé môi, vừa định nói, thì giọng hệ thống bỗng nổ vang trong đầu.
【Ký chủ, có việc mới, tiền nhiều lắm, nhận nhanh nhận nhanh!】
Tôi không nhịn được mà chửi trong đầu:
“Mày còn là người không?”
“Heo nái đẻ xong còn được nghỉ mấy ngày, ông đây vừa lĩnh cơm hộp ở thế giới trước xong, mày không nói một tiếng đã đá tao vào đây, có nghĩ đến cảm nhận của tao không?!”
【Tôi cũng không muốn đâu, nhưng nhiệm vụ lần này thành công thì tiền thưởng nhiều đến mức này nè!】
Hệ thống giơ bàn tay ảo, xòe ra năm ngón.
【Cậu biết bên ngoài có bao nhiêu hệ thống đang nhòm ngó không? May mà tôi nhanh tay lẹ mắt, còn chưa kịp xem nội dung đã đá cậu vào luôn.】
Tôi cười lạnh:
“Vì năm trăm vạn tệ mà đáng thế sao?”
【Nhỏ quá, tầm nhìn nhỏ quá rồi.】
Hệ thống lắc đầu
【Nếu tôi nói ra con số, cậu phải quỳ xuống gọi tôi một tiếng “ hệ thống ca ca” đấy.】
“Tôi gọi cái—”
【Năm tỷ tệ.】
Thế giới dường như chết lặng vài giây.
Tôi thu lại sát khí:
“Tiền bạc không quan trọng, chủ yếu là sợ ngài mệt.”
Hệ thống cực kỳ hưởng thụ sự nịnh nọt của tôi, vung tay hào sảng:
【Yên tâm, trước khi vào tôi đã lướt qua tóm tắt, đây là fanfic, không có tình tiết nước sôi lửa bỏng, toàn bộ câu chuyện xoay quanh… NGỦ.】
Nói xong, hệ thống mở trang chi tiết tác phẩm.
Tôi lướt qua tên sách và phần giới thiệu, ánh mắt dừng lại ở mục thể loại được bôi đỏ:
Đồng tính, sinh con, điên cuồng cưỡng chế yêu…
“Cái này mà gọi là ngủ đàng hoàng à?!”
0 Nhận xét