Giọng điệu bình thản như đang hỏi thời tiết hôm nay.
Nếu không phải lá cây trong tay hắn đã bị bóp đến chảy nhựa, tôi e là thật sự sẽ tin hắn bình tĩnh như vẻ ngoài.
“Có thai rồi. Con của cậu.”
Tạ Thành thoáng sững lại, không hề có niềm vui khi làm cha.
Tôi cắn môi, muốn nói gì đó…
Nhưng lại không biết nói gì.
Tạ Thành chậm rãi buông tay, nhựa xanh non nhỏ xuống từ đầu ngón tay.
“Chúc mừng anh, có thể rời đi rồi.”
Tôi sững sờ:
“ Là ý gì?”
“ Hệ thống của anh vẫn ở đây chứ"
Tạ Thành quay người, rửa sạch tay.
“Nhiệm vụ đã hoàn thành rồi.”
Lời vừa dứt, hệ thống nhảy ra:
【Kỳ lạ thật, nhiệm vụ rõ ràng là sinh con mới xong, sao mới có thai đã hoàn thành rồi?】
“Sinh con rất đau, tôi không muốn anh đau như vậy.”
Giọng Tạ Thành rất khẽ.
“Sau khi hệ thống đưa anh rời khỏi thế giới này, cơ thể anh sẽ trở lại như ban đầu.”
“Đừng thấy có lỗi với đứa bé này, nó cũng giống tôi thôi, chỉ là một chuỗi dữ liệu ảo.”
Tôi bước lên một bước:
“Cậu nói vậy là sao?”
Hệ thống đột nhiên hét lên trong đầu:
【Ký chủ, hắn dùng cái chết sớm của mình để đổi lấy việc cậu không phải chịu đau khi sinh con!】
Tầm mắt tôi bỗng trở nên mờ đi.
Lạ thật.
Có thai còn ảnh hưởng đến thị lực à?
Tôi nghiến răng, bước đến trước mặt hắn:
“Giỏi vậy sao không kết thúc nhiệm vụ trước khi tôi mang thai? Giờ đã có thai rồi, lại bảo tôi đi, cậu diễn cái gì vậy?!”
Mắt Tạ Thành đỏ lên:
“Xin lỗi, tôi đã cố hết sức tranh thủ rồi, nhưng…”
Tôi lớn tiếng cắt ngang:
“Xin lỗi có tác dụng cái quái gì!”
“Ông đây đã mang thai rồi, còn muốn sinh! Có bản lĩnh thì đá ông đây ra khỏi thế giới này đi!”
Không khí như ngừng lại vài giây.
Tạ Thành như bị đánh trúng, vội vàng nắm lấy tay tôi, khẩn thiết muốn xác nhận lời tôi nói.
“Anh nói gì?”
Tôi lau mắt:
“Lời hay không nói hai lần.”
20.
Hàng mi dài cong của Tạ Thành khẽ run.
Trong đôi mắt đen cuộn lên những cảm xúc tôi không hiểu nổi.
“Sau khi sinh xong… anh vẫn sẽ rời đi.”
“Tôi không muốn anh đau—”
Tôi cắt lời hắn:
“Ai nói sinh xong là phải đi? Ở đây thoải mái như vậy, tôi việc gì phải rời đi?”
“Nếu không làm theo yêu cầu của hệ thống, anh cũng sẽ bị xóa sổ.”
“Xạo! Ông đây thân phận, địa vị thế nào, nó dám xóa tôi à?”
Lời vừa nói ra, cả Tạ Thành lẫn hệ thống đều sững lại.
【Ký chủ… tôi sao không biết thân phận, địa vị của cậu vậy?】
“Cút đi, đánh mạt chược của mày đi! Lúc cần thì không thấy, lúc không cần thì toàn phá đám, tin không tao tố cáo mày!”
Hệ thống lập tức ngoan như cún.
Tạ Thành bị vẻ nghiêm túc của tôi dọa được quá nửa.
Tôi thừa thắng xông lên:
“Cậu tưởng hệ thống của tôi giống hệ thống của cậu à? Loại rác cấp thấp đó?”
“Hệ thống nhà tôi địa vị cao lắm, có nó ở đây, ai dám xóa tôi?”
Hệ thống nghe xong, tự dưng bị “tâng bốc”, khóc không ra nước mắt:
【Ký chủ… tôi sao không biết địa vị của mình cao vậy?】
“Không biết thì không biết tự phấn đấu à?”
“Có biết tự kiểm điểm bản thân không?”
“Bao năm qua có chăm chỉ làm việc không?”
……
Hệ thống khóc như bò, “ngưu ngưu” không dứt.
Tạ Thành đưa tay vuốt lại mái tóc bị tôi làm rối, nở nụ cười nhẹ nhõm:
“Người có tâm tư vượt quá tình bạn với anh là tôi. Người không nói một tiếng đã kéo anh vào đây… cũng là tôi.”
“Tôi đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với anh, không đáng để anh thương hại.”
0 Nhận xét