[Bạn Thân Của Phản Diện_] Chương 12

 Lời hắn khiến tôi bùng nổ:

“Thương hại? Ai thèm thương hại cậu?!”

“Cái chuyện cậu làm tôi có thai tôi còn chưa tính sổ với cậu đấy!”

“Cậu muốn chết thì cứ chết à? Tôi sẽ không cho cậu được toại nguyện đâu! Con chưa sinh ra, đừng hòng tôi đi!”

“Không đúng! Đợi con sinh ra, đi học, kết hôn, có con… tôi cũng không đi!”

Tạ Thành bị tôi tấn công như pháo liên thanh, nhất thời không kịp phản ứng.

Hắn nhìn tôi, vừa dè dặt vừa mang theo chút mong đợi:

“Giang Diệu… anh có phải cũng đối với tôi—”

Tôi phát điên:

“A a a! Cậu có bị sao không vậy?! Nhất định phải hỏi rõ thế à?!”

Tạ Thành há miệng định nói tiếp, thì trong đầu bỗng vang lên một tiếng “ong”.

【Bạn đã thành công liên kết với Hệ thống 00419!】

21.

Không chỉ Tạ Thành sững người.

Mà tôi cũng đứng hình.

Tôi cũng nghe thấy âm thanh máy móc đó.

Hơn nữa… quen đến không thể quen hơn.

Hệ thống vừa khóc vừa gào:

【Ký chủ, cậu nói đúng, tôi đúng là nên cố gắng hơn rồi.】

【Tôi dùng điểm thắng được từ đánh mạt chược để liên kết với Tạ Thành.】

【Từ hôm nay, tôi là hệ thống của cả hai người.】

【Cậu yên tâm, chỉ cần tôi còn một ngày, sẽ bảo vệ hai người một ngày.】

【Nhớ cho kỹ, hệ thống của cậu… không phải loại mất mặt như vậy!】

“Bất ngờ” đã không đủ để diễn tả cảm xúc của tôi lúc này.

Tôi chỉ muốn ôm cái đầu to của hệ thống mà hôn cho đã.

Đáng tiếc nó không có thực thể, tôi chỉ có thể… tìm cái sinh vật sống duy nhất trước mặt mà xuống miệng.

Vốn định hôn trán hắn một cái, nhưng do chênh lệch chiều cao, chỉ có thể hôn trúng môi.

Cái này không phải tôi muốn hôn môi nhé.

Chiều cao như vậy… sao trách tôi được.

22.

Hệ thống dùng phần thưởng nhiệm vụ, đổi lấy quyền cho tôi và Tạ Thành… có thể lựa chọn rời khỏi thế giới này bất cứ lúc nào.

Tôi nằm trên ghế dựa tắm nắng, sinh mệnh nhỏ trong bụng đã có dấu hiệu rõ ràng.

【Ký chủ, đỉnh thật, hoặc là không sinh, sinh là sinh luôn hai đứa.】

Tôi trợn mắt, lười phản ứng lại trò chọc ghẹo của nó.

“Nhắc mới nhớ, cậu thật sự không tiếc à? Năm tỷ cứ thế trôi sông.”

【Cậu không tiếc thì tôi tiếc làm gì, từ khi hai ta trói với nhau cũng chưa từng sống ngày nào giàu có, quen rồi.】

Tôi xoa cái bụng đã nhô lên:

“Thật ra… giờ tôi cũng khá giàu.”

“Ông già nhà họ Tạ sắp không xong rồi, đợi Tạ Thành tiếp quản, tiền muốn bao nhiêu mà không có.”

“Chỉ tiếc tiền ở thế giới này không thể chia với cậu như tiền thưởng nhiệm vụ… nhưng quan hệ chúng ta tốt như vậy, cậu cũng quen khổ rồi, nghèo thêm một thế giới nữa cũng không sao…”

Giây trước còn đang thổ lộ sâu sắc, giây sau hệ thống đã gào thét sụp đổ:

【Cậu còn là người không vậy?!】

Không chắc nữa.

Tôi có lẽ… chỉ là một chuỗi dữ liệu.

Vừa hay gặp một chuỗi dữ liệu khác tên là Tạ Thành.

Rồi để lại trong chương trình của nhau—

Một nét bút đậm đà khó phai.

Đời người rất ngắn.

Nhưng may thay, chúng tôi còn có vô số lần gặp lại, nhiều đến không đếm xuể.

_END_

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘