3.
Hệ thống cười gượng, tắt trang đi.
【Đừng để ý mấy chi tiết nhỏ đó.】
【Động mà ngủ hay nằm mà ngủ chẳng phải đều là ngủ sao.】
【Chọc ai thì chọc, đừng chọc vào tiền là được.】
【Cũng chỉ là đi qua quy trình thôi, Tạ Thành hận cậu như thế, chẳng lẽ hắn thật sự bắt cậu sinh con à.】
【Huống hồ cậu cũng đâu có chức năng đó.】
Vì năm tỷ tệ.
Tôi nhịn.
“Vậy bây giờ là đoạn nào? Tôi phải làm gì?”
Hệ thống lục lại đoạn cốt truyện, tóm tắt:
【Câu chuyện nối tiếp phần kết dở dang trước đó.】
【Cậu và Tạ Thành chơi bóng bị trẹo chân, lúc hắn giúp cậu xoa bóp, cậu dùng lòng bàn chân “vuốt ve” mặt hắn.】
【Tạ Thành đột nhiên cảm thấy bụng dưới căng lên, cổ họng khô khốc, trở về phòng rót nước, muốn dằn lại cảm giác bứt rứt.】
【Không ngờ trong nước bị bỏ thuốc kích thích, hắn định tự giải quyết, lại vừa hay bị cậu bắt gặp】
【Bề ngoài cậu là người bạn chính trực lương thiện của hắn, thực ra đã sớm thèm muốn thân thể hắn, lập tức định “mở túi ăn liền”.】
……
Thảo nào vừa mở mắt đã là cảnh tượng sấm sét như vậy.
Hệ thống nói tiếp:
【Theo kịch bản tiếp theo, cậu và Tạ Thành sẽ… ba ngày ba đêm.】
Ba ngày???
Tác giả là người à?
Tạ Thành là người à?
Đ* m*, có coi tôi là người không vậy?!
Hệ thống bị ánh mắt muốn ăn thịt người của tôi dọa co rụt cổ, lén lút bày kế:
【Dù sao hắn cũng bị hạ thuốc rồi, chi bằng nhân lúc hắn không có sức phản kháng, cậu… làm luôn đi.】
Tôi nghiến răng:
“Tao là trai thẳng!”
【Trai thẳng bị người khác “đi cửa sau”, hay trai thẳng “đi cửa sau” người khác — chọn một đi.】
Tôi sụp đổ phòng tuyến:
“Đệt, ông đây cái nào cũng không chọn!”
Hệ thống cố ý kéo dài giọng:
【Năm tỷ tệ đó~】
……
Tiền bạc không quan trọng.
Chủ yếu là làm trai thẳng chán rồi, muốn thử cảm giác… “đi cửa sau”.
4.
Hệ thống quăng lại một câu “nhớ tiết chế”, vỗ mông chạy đi bổ kịch bản.
Tôi quỳ bên giường, nhìn người trên giường khó chịu đến mức cọ cả ga trải giường mà bó tay.
Cái hệ thống hố cha này trói tôi bao lâu.
Tôi độc thân bấy lâu.
Lang bạt qua bao thế giới, quay về vẫn là Giang Diệu.
Kinh nghiệm duy nhất… cũng chỉ là xem phim 210, tự xử đôi ba lần.
Tôi nhìn Tạ Tiểu Thành một hồi.
Đệt, khí thế này… hào phóng quá đáng.
Nếu “làm” ba ngày thật, cánh tay nhỏ này của tôi chắc gãy mất.
Từ lúc hệ thống nhảy ra, Tạ Thành đã nằm đó lẩm bẩm gì đó.
Tôi cúi xuống gần hơn mới nghe rõ — hắn gọi tên tôi.
Cái fanfic chết tiệt!
Trai thẳng đàng hoàng cũng bị bẻ cong thành gay hết!
“Giang Diệu……”
Giọng khàn khàn khó chịu vang bên tai, khàn đặc đến không ra hình người.
“Giúp tôi……”
Tôi nghiến răng:
“Giúp thì được.”
“Nhưng cậu nhất định phải nhớ một điều — quan hệ của chúng ta có thể là anh em tốt, bạn chí cốt… nhưng cũng có thể là kẻ thù. Tuy thế giới này cậu không biết mấy chuyện phía sau.”
“ Và có một chuyện cậu tuyệt đối không được quên.”
“Dấu răng trên mông cậu — là do tôi cắn!”
Nói xong, tôi nhẹ nhõm hẳn.
Đưa tay bắt đầu cởi cổ áo mình.
Nhưng có người còn sốt ruột hơn.
Tạ Thành vươn tay kéo một cái — cúc áo sơ mi tôi bật tung hết.
Hơi thở nóng rực gần trong gang tấc thiêu đốt cả mặt tôi, từ cổ đến ngực đều nóng như bị lửa đốt.
Tôi cố đè nhịp tim rối loạn:
“Cậu đừng vội, tôi không có kinh nghiệm, phải từ từ…”
Ánh mắt Tạ Thành bắn ra tia nguy hiểm.
Giống như con sói đói lâu ngày, cuối cùng cũng khóa chặt con mồi thèm khát bấy lâu.
0 Nhận xét