Đối diện ánh mắt ấy, tim tôi siết lại, trong lòng bỗng dâng lên ý muốn chạy trốn.
Nhưng chưa kịp chạm chân xuống đất— Đã bị một lực mạnh kéo ngược lại, lưng đập xuống giường.
Đầu ong ong, vừa bật dậy đã bị đầu gối hắn ép ngược xuống.
Sức lực tôi lập tức tan rã, trước chênh lệch tuyệt đối, phản kháng của tôi yếu ớt như mèo con giơ móng.
Chỉ có thể trông mong dùng lời nói đánh thức chút lương tri của hắn.
“Tạ Thành, cậu đừng quên, dấu răng trên mông cậu—”
“Tôi biết.”
Tạ Thành cắt lời, dứt khoát tháo thắt lưng tôi,
“Lát nữa…”
“Tôi sẽ cắn lại anh một cái… .”
“Được không?”
“Bảo bối.”
Bảo bối cái lôi đình nhà cậu!
Tôi như con cá nằm trên thớt, vừa cứng đầu vừa bất lực giãy giụa.
Cho đến khi cảm nhận được cơn đau không thuộc về mình.
Tôi mới bừng tỉnh.
“Đệt, không phải chỗ đó—!”
……
Muộn rồi.
5.
Hệ thống không hề nói quá.
Long Ngạo Thiên đúng là Long Ngạo Thiên.
Nói ba ngày là ba ngày, không thiếu một ngày nào.
Kết thúc, hệ thống lập tức chạy tới:
【Ký chủ, không ổn rồi!】
Tôi vùi mặt vào gối, gần như chết lặng.
Mẹ nó, nhảy lầu ở thế giới trước cũng không đau thế này.
Tạ Thành là chó à?!
Hệ thống vẫn chìm trong tin xấu vừa biết, mặt như đưa đám:
【Ký chủ, tôi có tội… tôi không biết thể chất của cậu ở thế giới này là kiểu này.】
【Tôi tưởng tag “sinh con” chỉ để câu khách, không ngờ… cậu thật sự có thể sinh!】
Tôi giật giật khóe miệng, chửi to:
“Ngươi mà đến muộn thêm chút nữa, con nó biết gọi ngươi là chú hệ thống luôn rồi!”
Hệ thống câm nín, co lại một góc lau nước mắt điện tử.
“Khóc cái gì mà khóc, phúc khí cũng bị ngươi khóc bay hết rồi!”
Tôi bực bội:
“Người bị ‘làm’ có phải ngươi đâu, buồn cái khỉ gì.”
Hệ thống chẳng hề bất ngờ về vị trí trên dưới của chúng tôi, chỉ tự thương tâm:
【Cậu không hiểu… tôi có cảm giác như nuôi mèo mấy năm, nó ra ngoài chơi một chuyến, bị mèo hoang làm cho chửa.】
【Biết thế đã triệt sản cho cậu rồi.】
……
“Đệch tổ tông nhà ngươi! Cút!”
Hệ thống không cút.
Khóc một lúc tự dỗ xong, lại lóc cóc chạy tới giao nhiệm vụ.
Tóm lại một câu: Tôi phải sinh cho Tạ Thành một đứa con.
Hệ thống vừa nói vừa than:
【Cậu không biết đâu, mấy ngày nay tôi đọc đến chóng cả mặt.】
【Lật vài trang là phải choáng một lúc.】
【Ăn xong cũng phải choáng một lúc.】
【Có lúc ra ngoài dạo, chơi mạt chược với mấy hệ thống khác, về cũng phải choáng một lúc.】
Tôi nghiến răng:
“Cái đó gọi là ngủ đấy!!!”
Hệ thống kinh ngạc:
【Đệt, sao không nói sớm!】
……
Trong lòng tôi âm thầm thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà nó.
Hệ thống chẳng thèm để ý:
【Tóm lại ký chủ chịu khó nhịn thêm chút.】
【Đợi đứa bé sinh ra, tôi sẽ đưa cậu rời khỏi đây. Có năm tỷ tệ này, đi đâu chẳng sống tiêu dao.】
Tôi cắn chặt ga giường.
Đời đúng là...
Tiền khó kiếm.
Cứt khó nuốt.
6.
Hệ thống lại chạy.
Lần này là chạy thật.
Vì tôi chửi quá độc.
Nằm sấp mãi cũng khó chịu, tôi chống eo, khẽ xoay người.
Cơn đau từ xương cụt lan dọc sống lưng, quấy nhiễu cả thần kinh mong manh.
Đau đến mức tôi rên lên.
Ngẩng đầu, đụng phải một đôi mắt đỏ ngầu.
Tạ Thành tỉnh sớm hơn tôi.
Không, phải nói là… hắn gần như chẳng ngủ.
Trong lúc đó tôi ngất lên ngất xuống không biết bao nhiêu lần, tỉnh lại hắn vẫn giữ nguyên cái khí thế kia.
Đúng là Long Ngạo Thiên.
Phương diện nào cũng… “ngạo thiên” như thế.
Tạ Thành đưa tay sờ vào trong chăn:
“Cổ chân còn đau không?”
0 Nhận xét