Ôi trời ơi đại ca…
Bây giờ là chuyện cổ chân còn đau hay không à?
Ông đây giờ sợi tóc nào cũng đau!
Tôi nhắm mắt lại, mặc kệ hắn.
Tạ Thành không nhận được câu trả lời, cũng không truy hỏi.
Giây sau, tôi cảm thấy người mình nhẹ bẫng.
Chăn… biến mất rồi.
Nhớ lại những “tội ác” tối qua của hắn, tôi phản xạ có điều kiện đưa tay giật lại.
“Đệt! Cậu làm gì vậy?! Thuốc của cậu không phải đã giải rồi à? Làm nữa là tôi chết thật đấy!”
Tạ Thành dễ dàng nắm lấy cổ tay tôi, thuận thế giơ lên quá đầu.
Ép chặt xuống.
Tôi lại một lần nữa bị hắn khống chế, không nhúc nhích nổi.
Biểu cảm Tạ Thành nghiêm túc, thái độ thành khẩn.
Nhưng việc hắn đang làm… đủ để tôi tức nổ não.
“Đừng sợ, tôi chỉ xem… có hỏng không thôi.”
7.
“Xem cái đầu cậu ấy!!!”
Tôi hướng thẳng vào gương mặt đẹp đến quá đáng của hắn mà chửi.
Tạ Thành gật đầu:
“Ừm, tôi chính là muốn xem cái đó.”
Tôi: “……”
A a a a a!!!
Tổ tông nhà cậu!
Tạ Thành nhìn rất kỹ.
Không chỉ kỹ, mà còn… đồng cảm sâu sắc.
Nghe tiếng hắn thỉnh thoảng hít vào, tôi gần như tưởng tượng được trước mắt hắn là cảnh tượng “kinh tâm động phách” cỡ nào.
Vừa xấu hổ vừa bực bội.
Đến giọng mắng hắn cũng mang theo chút ủy khuất.
“Xem đủ chưa? Xem đủ thì buông tôi ra mau! Em trai cậu không phải gọi điện nói hôm nay về nhà sao? Lát nữa bị nó nhìn thấy thì xong đời!”
Cổ họng Tạ Thành nóng rực, nếu buông được hắn đã buông từ lâu rồi.
Áp sát làn da trơn mịn khiến hắn mê mẩn, cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao quân vương được vạn người tôn sùng lại có thể không thiết triều.
Đổi lại là ai… cũng không dậy nổi.
Thế là hắn lật người, tay buông ra, nhưng cả người lại đè lên tôi.
“Cậu—!”
Câu chửi còn chưa kịp thốt ra, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.
Giọng Tạ Hành len qua khe cửa:
“Anh ơi, anh dậy chưa? Em sắp chết đói rồi.”
Tôi nghiến răng:
“Nghe chưa, mau bỏ tôi xuống!”
Tạ Thành lộ vẻ không vui, vốn định giả vờ không nghe thấy, nhưng tiếng gõ cửa dồn dập như đòi mạng.
Đành phải mặc quần áo, đứng dậy, còn tiện tay… chỉnh lại cho tôi một chút.
8.
Lúc Tạ Thành đi mở cửa, tôi vừa nhét xong tấm ga giường đầy “chứng cứ” vào nhà vệ sinh.
Đang bước từng bước khó nhọc trở lại.
Tạ Hành năm nay vừa tròn mười tám, chiều cao gần đuổi kịp Tạ Thành.
Ánh mắt cậu ta dễ dàng vượt qua vai anh trai, nhìn thấy tôi đang đi tập tễnh.
“Anh Diệu cũng ở đây à?”
Tạ Thành vừa định mở miệng.
Tôi đã nhanh hơn một bước:
“Có chút việc tìm anh cậu nói chuyện, đang chuẩn bị về đây.”
Tạ Hành nghi ngờ nhìn qua nhìn lại hai chúng tôi.
“Chân anh sao vậy?”
“Lúc chơi bóng rổ không cẩn thận bị trẹo"
Tôi vừa nói vừa cố ý kéo ống quần lên một chút, lộ ra cổ chân sưng đỏ
“Gần khỏi rồi, chỉ là đi lại vẫn hơi khó.”
Ánh mắt Tạ Hành cuối cùng cũng không dò xét qua lại nữa.
Mà… dừng hẳn ở đoạn chân tôi vừa lộ ra.
Tạ Thành nhíu mày, bước lệch sang một bước, chắn trước mặt Tạ Hành.
“Đói thì đi tìm cái ăn, tìm tôi làm gì.”
“Giờ không tìm anh nữa"
Tạ Hành trực tiếp lách qua Tạ Thành đi vào trong
“Anh nấu ăn dở tệ, em muốn ăn đồ anh Diệu nấu.”
Toàn thân tôi lúc này đau nhức kinh khủng, đừng nói nấu ăn, đứng vững cũng là cố gắng giữ thể diện.
Tạ Thành từ chối dứt khoát:
“Tự cút ra ngoài ăn.”
Tạ Hành như không nghe thấy, nhíu mày, hít hít mũi.
“Phòng này… mùi gì vậy…”
0 Nhận xét