"Anh Diệu… bữa tiệc đỗ đại học của em, anh không đến.”
Nghe vậy, tay tôi khựng lại.
Ký ức của hai thế giới chồng chéo lẫn lộn.
Lúc tôi quen Tạ Thành, bên cạnh hắn đã có một phiên bản mini của chính mình.
Khi đó Tạ Thành suốt ngày đánh nhau.
Nửa cái mạng đổi lấy ổ bánh cứng… cũng đều vào bụng Tạ Hành.
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi tìm được hai anh em họ, đưa về căn phòng trọ nhỏ của mình, tắm rửa sạch sẽ… rồi nuôi như nuôi chó một thời gian.
Sau này Tạ Thành theo tôi làm bảo vệ.
Tạ Hành cũng có chí tiến thủ, dốc sức một năm, thi đậu vào trường đại học tốt nhất địa phương.
Tạ Thành lấy số tiền tích cóp nửa năm, tổ chức cho Tạ Hành một bữa tiệc đỗ đại học hoành tráng.
Chỉ là hôm đó tôi sốt, mê man cả ngày, lúc chạy đến thì tiệc tối cũng đã tàn.
Quen Tạ Thành lâu như vậy, tôi thật lòng coi hắn là anh em tốt.
Cũng thật lòng coi em trai hắn như em ruột.
Nghe Tạ Hành chủ động nhắc tới chuyện này, tôi có chút áy náy:
“Hôm đó tôi không khỏe, nên không kịp đến.”
“Em không trách anh"
Mắt Tạ Hành sáng lên
“Em chỉ muốn anh… bù cho em một lần.”
Tôi đáp rất thoải mái:
“Được thôi, đến lúc đó tôi lì xì cho cậu phong bao đỏ thật to.”
Tạ Hành cười như con Golden vừa xin được khúc xương to.
Hôm đó tôi nấu món cơm dứa.
Nhưng vì cơ thể không ổn nên tay nghề cũng bị ảnh hưởng.
Cắt quả dứa… trông như cái bồn cầu, bỏ nắp ra thì giống cái hố ngồi xổm.
May mà hai anh em không kén, ăn sạch sẽ.
11.
Tôi nhân lúc họ tranh nhau rửa bát… lén chuồn về nhà.
Tác giả ngu xuẩn kiếp trước tuy viết dở dang, nhưng cũng cho tôi cái khí chất phản diện nên có.
Ở nhà lớn một thời gian, giờ lại quay về căn phòng trọ nhỏ quen thuộc.
Tôi đột nhiên có cảm giác… không quen.
“Ê hệ thống, sau khi lấy được năm tỷ tệ, mua lại căn nhà ở thế giới trước của tôi được không?”
“Tôi nhớ cái giường bốn mét mềm mại thơm tho của tôi rồi.”
Hệ thống nhảy ra khoác lác:
【Bốn mét nhằm nhò gì, đến lúc đó mua luôn cái tám trăm mét.】
【Từ phòng khách sang nhà vệ sinh phải lái xe, sân golf xây thẳng vào sân luôn.】
Tương lai mà hệ thống vẽ ra khiến tôi sáng đến mức không mở nổi mắt.
Ở cốt truyện trước, tài sản của tôi vượt xa năm tỷ tệ, nhưng kết cục đã định sẵn là chết.
Bây giờ thì khác.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, năm tỷ này là tiền thật rơi vào tay tôi.
Đúng vậy.
Tôi sắp phản bội tổ chức, trở thành một người giàu thật sự.
Tôi không có tiền đồ mà xoa tay, không nhịn được hỏi:
“Hệ thống, tôi có thai chưa? Bao giờ sinh?”
【Làm gì nhanh thế, kể cả đi xét nghiệm HCG cũng phải 7–10 ngày sau mới biết.】
“Đệt, ngươi không phải hệ thống à? Không có quyền hạn kiểu này sao?”
【Có thể… nhưng phải tích điểm nâng cấp】
Hệ thống do dự một chút
【 Với lại… điểm cậu tích trước giờ tôi đem nâng cấp kỹ năng chơi mạt chược rồi, nên…】
“Tốt lắm, cút tròn đi.”
Thoát khỏi ba ngày tra tấn, cơ thể vừa thả lỏng, mệt mỏi lập tức ập đến.
Tôi ôm gối, lơ mơ buồn ngủ.
Hệ thống đi được một lúc lại đột nhiên nhớ ra gì đó, chạy về dặn:
【Ký chủ, cẩn thận Tạ Hành, từ nhỏ hắn đã có tính chiếm hữu mạnh với đồ của anh hắn. Trong fanfic, hắn sẽ lấy cớ cậu bỏ lỡ tiệc của hắn để hẹn cậu ra ngoài, cậu nhất định phải từ chối!】
Tôi buồn ngủ đến mức không nghe rõ hệ thống nói gì, chỉ gật đầu cho có.
0 Nhận xét