Tôi lớn hơn hắn hai tuổi, nhưng hắn chưa bao giờ gọi tôi là anh.
Thấy tôi trầm tư, Tạ Hành lại tranh thủ rót thêm một ly.
Tôi không để ý, lại uống cạn.
Lúc này không chỉ chóng mặt, mà nhìn mặt Tạ Hành cũng bắt đầu chồng hình.
Nhưng kỳ lạ là… tôi không hề nhầm cậu ta thành Tạ Thành.
Rõ ràng hai người giống nhau như vậy.
Tạ Thành…
Tạ Thành…
“Anh biết không, thật ra trước đây… em không hề thích anh.”
Giọng Tạ Hành xa xăm như từ một thế giới khác.
Như xuyên qua một lớp nước, rơi vào tai tôi.
Tôi chửi một câu:
“Đồ vô ơn.”
Tạ Hành cười:
“Em không thích anh coi bọn em như chó, không thích anh gọi em là chó con, không thích anh sai bảo bọn em như sai vặt.”
Tôi ngả người ra ghế sofa, đưa tay nới cổ áo:
“Lúc tôi dậy sớm làm ba công việc nuôi hai đứa các cậu, sao không thấy cậu nói không thích?”
“Ăn của tôi, uống của tôi, ở nhà tôi, sao không thấy cậu nói không thích?”
“ Cậu với anh cậu đều giống nhau, đều là đồ vô ơn, không thì hắn cũng không đối xử với tôi như—”
Tôi cắn đầu lưỡi, chút lý trí còn sót lại khiến tôi không nói hết câu.
Tạ Hành ngồi gần hơn:
“Lúc đó em đâu hiểu mấy chuyện đó, chỉ thấy anh sai bảo anh em, nên bắt đầu ghét anh.”
“Em không có bố mẹ, anh em là cả thế giới của em.”
“Từ nhỏ đến lớn, anh em ghét cái gì, em ghét cái đó; anh em thích cái gì, em cũng thích cái đó.”
Tôi bắt đầu nghe không rõ nữa.
“Tạ Hành… cậu cho ông đây uống cái gì vậy… đầu tôi chóng mặt quá…”
“Rượu thôi, chỉ là nồng độ cao hơn chút.”
Tạ Hành nói rồi bất ngờ đưa tay chạm vào mặt tôi.
“Anh Diệu… mặt anh đỏ quá.”
14.
Tôi nằm ngửa trên sofa, nhìn đèn trần.
Đột nhiên rất muốn gọi cho Tạ Thành.
Vừa định giơ tay, đã bị Tạ Hành giữ lại.
Giọng cậu ta có chút gấp gáp, có lẽ vì đứng quá gần, bị mùi rượu làm say theo.
Đến mức bắt đầu nói nhảm.
“Em biết hôm đó anh và anh em đã làm gì.”
“Anh Diệu… em cũng muốn giống anh em… đối xử với anh như vậy.”
Tôi nheo mắt nhìn cậu:
“Như thế nào?”
“Như thế này…”
Tạ Hành cúi xuống, dùng hành động để nói cho tôi biết cậu ta định làm gì.
Nhưng môi còn chưa chạm tới môi tôi.
Tôi đã đổ đầu xuống, không do dự mà cắn mạnh vào cổ cậu một cái.
À đúng rồi.
Quên nói.
Tôi say rượu là thích cắn người.
Mà là kiểu cắn chết cũng không buông.
Ban đầu Tạ Hành còn không để ý.
Thậm chí còn hơi bất ngờ trước sự “chủ động” của tôi.
Nhưng rất nhanh, cơn đau rỉ máu ở cổ khiến cậu ta hiểu.
Tôi thật sự cắn rất mạnh.
“Anh Diệu, buông ra, đau!”
Miệng tôi không lớn, răng lại đều, không cắn sâu, nhưng kéo căng cả mảng da.
Như thể bất cứ lúc nào cũng có thể xé xuống một miếng thịt.
Lần này Tạ Hành thật sự hoảng rồi.
Đang do dự có nên dùng sức chế ngự tôi không, thì cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài.
Tạ Thành bước vào, ngược sáng.
Không nói một lời.
Ánh mắt sắc bén quét qua mặt Tạ Hành.
Một nỗi sợ dâng lên từ tận đáy mắt.
Dù có phản nghịch thế nào, không phục quản thúc ra sao.
Trong xương cốt, cậu ta vẫn sợ anh trai mình.
Bị hắn nhìn như vậy, Tạ Hành lập tức hoảng:
“Anh, anh Diệu uống say rồi, cắn em không chịu buông, anh mau giúp em với!”
Tạ Thành cố nén ý muốn đập chai rượu vào đầu Tạ Hành, bước tới, dễ dàng bóp mở miệng tôi.
0 Nhận xét