“Lại mua đồ đắt thế này, tháng này cậu không định ăn cơm nữa à?”
Cậu lái xe, tôi lật nhãn xem thử.
Trần Triều nói:
“Không, tháng này tôi đang tham gia dự án của giảng viên… có tiền thưởng.”
Tôi khen cậu:
“Giỏi thật đấy.”
Cậu đỏ mặt:
“Tôi sẽ cố gắng.”
“Ừm.”
Kỹ năng dao của Trần Triều rất tốt, nhìn cậu nấu ăn cũng là một loại hưởng thụ.
Sợ tôi đói, cậu còn đặc biệt cắt sẵn một đĩa trái cây, cắm sẵn tăm, bắt tôi ôm ăn.
Thấy cậu đảo chảo, tôi không nhịn được hỏi:
“Trần Triều, sao cậu cái gì cũng biết vậy?”
“Hả?”
“Trước đây tôi từng giúp người ta làm tiệc cưới, học được một chút.”
Lúc này tôi mới hậu tri hậu giác hiểu ra.
Kiếp trước đâu phải Trần Triều bị cô lập.
Mà là cậu không quan tâm đến ánh nhìn của người khác.
Một người như cậu, nếu địa vị xã hội cao hơn một chút… chắc chắn sẽ rất được yêu thích.
18
Trên bàn toàn là những món tôi thích.
Tôi chụp một tấm gửi cho bố mẹ đang ở nước ngoài, rồi đi mở rượu.
Vốn dĩ tôi định đưa Trần Triều đến đài quan sát, hoa cũng mua rồi.
Nhưng bị Liêu Tích Văn làm lỡ, bỏ mất thời điểm ngắm sao đẹp nhất.
Chỉ có thể chọn ngày khác để tỏ tình.
Buổi tối không có bạn bè, tôi lại càng tham rượu.
Đầu óc quay cuồng, tôi túm cổ áo Trần Triều, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào môi cậu.
Đôi môi ấy cũng rất đẹp.
Bị tôi kéo lại, cậu chỉ có thể chống tay vào lưng ghế, như cầu xin:
“Thù Đồng… cậu say rồi.”
Tôi không nghe, càng lúc càng tiến lại gần.
Đến lúc sắp chạm vào, tôi lại định lùi như cũ.
Nhưng lần này cậu không chiều tôi nữa.
Một tay giữ lấy gáy tôi, trực tiếp đuổi theo.
Khi môi bị cạy mở, tôi mở to mắt, men rượu tỉnh được một nửa.
Trần Triều nhắm mắt, hàng mi run run, hôn đến mê mải.
Tôi lùi một bước, cậu tiến một bước.
Cho đến khi cả hai cùng chìm xuống.
“Cậu…”
Khi cậu rời ra, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Trần Triều nhìn tôi, như đang đánh giá một món ăn ngon lành…
“Không để ý chứ?”
Hôn xong mới hỏi.
Không đợi tôi trả lời, cậu lại cúi xuống hôn tiếp.
Trời ơiii
Cậu ta… công như vậy à?
Ai dạy cậu vậy?
Chúng tôi ôm nhau ngã xuống sofa.
Đến khi quần áo dần biến mất, tôi mới tỉnh táo lại.
Quá… quá hoang dã rồi.
Tôi biết cậu không nhịn được.
Tôi cũng vậy.
Sau nụ hôn, Trần Triều khép mắt, giọng khàn đến bốc lửa, vẫn cố kiềm chế:
“Thôi… không có gì cả.”
“Tôi có mà.”
Tôi lấy từ dưới bàn trà ra một túi đồ, chai lọ cùng mấy gói nhỏ, ném về phía cậu.
Từ lần đầu cậu đến nhà, phản ứng với tôi xong là tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.
Dù sao tôi cũng đâu phải người đứng đắn.
Kiếp này tôi là vì cậu mà đến.
Lưu manh một chút thì có sao?
19
Tình hình… hình như có chút không ổn.
Trần Triều mất kiểm soát rồi.
Không phải tôi mới là người ở trên sao?
Sao tay cậu lại mạnh thế?
“Đừng cắn tôi nữa!”
“Cậu là chó à?!”
…
Xong rồi.
Hơn hai mươi năm “thẳng tắp”, lần đầu tiên… tôi lại nằm dưới.
Trần Triều giúp tôi mặc lại quần áo.
Tôi định đá cậu một cái cho hả giận, kết quả chân lại bị giữ lại, còn bị cậu cúi xuống hôn một cái…
Hàng mi đen rủ xuống, che đi dục vọng chiếm hữu trong mắt cậu.
Tôi không dám nhìn.
Đúng là biến thái!
“Giận rồi à?”
Tôi nghiến răng:
“Cậu giấu kỹ thật đấy, Trần Triều.”
“Không giấu, hướng dẫn nói người ở trên sẽ mệt hơn… nên tôi làm là được.”
Cậu nói nghiêm túc như thật, suýt nữa lừa luôn cả tôi.
0 Nhận xét