[Bắt Nạt Người Thành Thật_] Chương 1

 1

Sau khi mẹ tôi tái giá vào hào môn, bà không nghỉ ngơi phút nào, hết máy bay lại chuyển tàu, rồi xe khách, xe ba gác điện, còn leo lên cả máy kéo.

Cuối cùng cũng tìm được tôi — đang lom khom hái bông ngoài ruộng.

Bà ôm tôi khóc lóc nửa tiếng đồng hồ, sau đó dặm lại lớp trang điểm, nói:

“Con trai, mẹ dẫn con đi hưởng phúc!”

Tôi vui mừng khôn xiết.

…Nhưng sự thật thì không phải vậy.

Nhà dượng có một cặp song sinh.

Nhỏ hơn tôi ba tuổi, đều là Alpha cấp cao.

Một người kiêu ngạo lạnh lùng.

Một người trà xanh giả tạo.

Nhưng họ có chung một sở thích — thích leo lên giường của tôi.

2

Người đầu tiên trèo lên giường tôi là cậu em “trà xanh”.

Nửa đêm canh ba.

Chó cũng đã ngủ, còn cậu ta thì không.

Cách lớp chăn, cậu ta đè lên người tôi, cho tôi trải nghiệm cảm giác “bị ma đè” chân thật đến cực điểm.

“Anh ơi, còn chưa tỉnh à?”

Tôi đã tỉnh rồi.

Chỉ là tôi bị quáng gà.

Không bật đèn thì mở mắt hay nhắm mắt cũng chẳng khác gì.

Nhưng tôi vẫn mở mắt.

Bởi vì “con ma” kia đã chui vào chăn, nắm lấy tay tôi.

“Anh ơi, sờ thử xem em là ai.”

Sờ cái gì mà sờ.

Tên kiêu ngạo kia sẽ không bao giờ gọi tôi là “anh”.

Hắn chỉ nâng cằm cao ngạo, chỉ vào tôi mà nói:

“Tránh xa tôi ra.”

Thề có trời đất chứng giám.

Lúc đó tôi chỉ bị con robot hút bụi phía sau hắn thu hút, tiện thể nhìn hắn một cái thôi.

Đương nhiên, tên “trà xanh” gọi tôi là “anh” chắc chắn không phải thật lòng coi tôi là anh.

Tôi là người thật thà chứ không phải kẻ ngốc.

Tạm thời chưa đoán ra cậu ta muốn làm gì, vậy nên cứ thuận theo thôi.

Cậu ta cầm tay tôi, dẫn từ chiếc cằm góc cạnh của mình trượt lên phía sau đầu:

“Nhận ra chưa?”

Tôi phối hợp đáp:

“Ừm, cậu là Thương Lục.”

Tóc cậu ta là kiểu đuôi sói, còn Thương Xán là đầu đinh.

Hơn nữa, chỉ nghe giọng nói mang ba phần ý cười kia thôi cũng đủ phân biệt.

“Anh giỏi thật.”

“….”

Trong lòng tôi bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, năm giây sau, cậu ta bắt đầu.

3

“Tay anh nhỏ thật.”

“Ừm, tay cậu lớn.”

“Tay anh mềm thật.”

“Ừm, tay cậu… cứng.”

Không ổn.

Không chỉ vậy.

…Thôi, hiểu là được.

Tôi hơi khó chịu, khẽ động eo.

Thương Lục dường như không cảm nhận được, vẫn thong thả xem chỉ tay cho tôi:

“Lòng bàn tay anh có vết chai.”

“Ừ, do cắt cỏ cho heo.”

Cậu ta khẽ cười một tiếng.

“Anh đáng yêu thật.”

“….”

Đáng yêu cái gì chứ.

Thật muốn cầm liềm bổ cho cậu ta một phát.

Tôi không biết ánh mắt cậu ta đang dừng ở đâu.

Chỉ cảm thấy… có chỗ nào đó nóng lên.

Alpha đúng là như vậy, rất dễ kích động.

Tôi hiểu.

Nhưng tôi không hiểu tại sao cậu ta lại như chó mà ngửi tôi.

Muốn ghi nhớ tôi vào hệ thống khứu giác của mình à?

Hơi thở nóng rực từ giữa trán trượt xuống.

Tôi nhắm mắt lại.

Luồng khí ấy như một đốm lửa nhỏ, lướt qua khóe môi, quét qua cằm, rồi dừng lại nơi cổ.

Thương Lục vùi đầu vào hõm cổ tôi, sống mũi cao thẳng khẽ cọ:

“Anh ơi… thơm quá.”

“….”

Toàn nói bậy.

Pheromone của tôi bị miếng dán ức chế ép chặt rồi.

Hơn nữa mùi là ngải đắng— dù có tỏa ra cũng chỉ là mùi thuốc thanh đắng.

Tôi đẩy vai cậu ta:

“Về ngủ đi, buồn ngủ quá nên nói nhảm rồi à.”

Thương Lục thuận thế kéo tay tôi xuống, giọng trầm khàn:

“Em buồn ngủ hay không… anh không cảm nhận được à?”

Hóa ra là một con sói đuôi to không có ý tốt.

Còn chẳng bằng tên kiêu ngạo kia.

Thứ trong lòng bàn tay tồn tại quá rõ ràng.

Tôi thở dài:

“Vậy cậu muốn thế nào?”

Thương Lục dùng môi cọ nhẹ cổ tôi, giọng khàn khàn dụ dỗ:

“Giúp em đi, anh.”

Giúp?

Hiện tại cậu ta chỉ đè tôi bằng cơ thể.

Nếu dùng pheromone áp chế tôi… thì đâu còn gọi là “giúp”.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘