Quản gia thở dài:
“Haiz, sinh đôi là vậy đấy."
“Hồi nhỏ hai cậu ấy thường xuyên vì thích cùng một thứ mà đánh nhau. Rõ ràng bên cạnh có một cái y hệt, nhưng cứ nhất định phải giành cái trong tay đối phương.”
Tôi khựng lại, hỏi:
“Cuối cùng giải quyết thế nào?”
Quản gia lắc đầu:
“Không giải quyết được đâu, chỉ có thể để hai anh em tự thương lượng."
“Nếu thương lượng xong thì một người chơi buổi sáng, người kia chơi buổi chiều.”
“Nếu không thương lượng được?”
Quản gia lại thở dài:
“Nếu không được… họ sẽ phá hủy thứ đó.”
“……”
15
Tối hôm đó, người đẩy cửa phòng tôi trước lại là Thương Xán.
Hắn sải bước đến bên giường, giơ tay cởi áo, vén chăn leo lên.
Một loạt động tác trơn tru, thuần thục như đang lên giường của chính mình.
Tôi chẳng hiểu gì.
Bị hắn ôm từ phía sau ngủ lúc nửa đêm.
Cũng bị hắn… ép lúc nửa đêm.
Kim đồng hồ chỉ ba giờ.
Thương Xán vùi vào hõm cổ tôi, hít sâu một hơi rồi cắn nhẹ một cái, lật người xuống giường.
Năm phút sau, Thương Lục bước vào phòng tôi.
Cầm chiếc áo thun trắng rơi ở cuối giường, tiện tay ném xuống đất.
Sau đó vén chăn leo lên.
Tôi hiểu rồi.
Hai người họ… thương lượng xong rồi.
Một người ngủ nửa đêm đầu, một người ngủ nửa đêm sau.
“Anh.”
Thương Lục ôm từ phía sau, tay phủ lên mu bàn tay tôi, mũi chạm nhẹ vào gáy, lẩm bẩm:
“Khó ngửi chết đi được.”
“……”
“Để em che lại, được không?”
Mũi cậu ta cứ như vô tình lại cố ý chạm vào.
Tôi lên tiếng:
“Tôi nói không thì cậu sẽ không làm à?”
Thương Lục đột nhiên dừng lại, ngoan ngoãn áp sát lưng tôi:
“Tất nhiên. Từ giờ em sẽ không ép anh làm gì nữa.”
Tôi bật cười:
“Được, vậy giờ cậu xuống giường, ra ngoài.”
Thương Lục lập tức tủi thân:
“Anh thiên vị. Thương Xán được lên giường anh, sao em lại không? Như vậy không công bằng.”
“……”
Đồ trà xanh chết tiệt.
Cả cái tên ngạo kiều chết tiệt kia nữa!
Thôi.
Đánh không lại, chạy cũng không xong.
Chịu vậy.
“Này, cậu lùi ra sau chút được không?”
“Sao vậy anh? Em ôm anh nóng à?”
“Không phải… cứng.”
“Ồ, cái đó em không khống chế được, nó tự dựng lên. Chẳng lẽ Thương Xán không—”
“Được rồi, im đi.”
Tôi thở dài
“Ngủ.”
Thương Lục lại dán sát hơn, cười:
“Anh ngủ ngon.”
“……”
Ngon cái đầu cậu!
16
Ngày hôm sau, tôi mang hai quầng thâm mắt đi xuống.
Trên bàn ăn, ánh mắt Thương Xán như bắn lửa, nghiến răng hỏi Thương Lục:
“Tối qua mày làm gì với anh ấy?!”
Thương Lục không thèm ngẩng đầu, bình tĩnh đặt một quả trứng ốp la cắt hình trái tim vào đĩa tôi.
Lười biếng nói:
“Tự hỏi anh ấy đi, quát em làm gì.”
“……”
Tên ngạo kiều không kéo nổi mặt mũi.
Cứng đờ, im lặng.
Nhân lúc Thương Lục ra ngoài nghe điện thoại, tôi nhanh tay chuyển quả trứng hình tim sang đĩa Thương Xán, giả vờ quan tâm:
“Mau ăn đi, đừng để đói.”
Thương Xán hừ lạnh:
“Anh đem đồ anh không ăn cho tôi?”
“……”
Tôi mở miệng rồi lại ngậm lại.
Đứng dậy định lấy lại quả trứng chết tiệt đó.
Ai ngờ Thương Xán như bị chuột rút, lập tức xiên lên nhét vào miệng, nhai như nhai thép:
“Tôi ăn giúp anh.”
“…Ờ”
Tôi ngồi lại, cười khan
“Vậy cậu giỏi thật.”
Thương Xán lại hừ một tiếng.
Bắt đầu ăn hết đồ trong đĩa.
Lần này tôi thật sự thấy thương.
Vì nhớ đến mấy con heo con tôi từng nuôi.
Ăn cũng dữ dội như vậy.
Tôi nhìn mà thấy vui, liền đẩy cốc sữa chưa uống qua cho hắn:
“Không đủ thì còn cái này.”
Thương Lục quay lại, vừa hay nhìn thấy cảnh đó.
Ánh mắt lạnh lẽo đảo qua vài vòng, cuối cùng dừng trên người Thương Xán, lạnh giọng hỏi:
“Anh đã làm gì anh ấy?”
0 Nhận xét