Thương Xán thậm chí không thèm nhìn Thương Lục, cầm cốc sữa uống một hơi cạn sạch:
“Mày không có miệng à? Tự hỏi anh ấy đi!”
“……”
Lần này đến lượt “trà xanh” ăn quả đắng.
Rất tốt.
Hai anh em này có thù là báo ngay tại chỗ.
Thật muốn sống độc ác như họ.
17
Tưởng đâu màn náo loạn buổi sáng chỉ là một đoạn nhỏ.
Ai ngờ… là mở màn.
Tôi đang cuốc đất bón phân trong vườn.
Thương Lục đứng bên trái che ô, Thương Xán đứng bên phải quạt gió.
Về phòng.
Thương Lục tặng tôi điện thoại, Thương Xán tặng tôi đồng hồ.
Thương Lục mỉa mai hắn bắt chước.
Thương Xán liền đáp trả: cái điện thoại rẻ rách đó đáng bao nhiêu tiền!
Kích đến mức Thương Lục trực tiếp đem quà lễ trưởng thành của bản thân tặng luôn cho tôi—một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn, toàn cầu chỉ có mười chiếc.
Thương Xán cười khẩy.
Móc từ túi quần thể thao ra một chiếc thẻ đen, nhét vào tay tôi:
“Cầm đi, anh.”
“……”
Trên bàn học còn chất đống đủ loại quà linh tinh khác.
Tôi ngồi trên ghế, nhìn chìa khóa xe trong tay trái,
lại nhìn thẻ đen trong tay phải.
Rơi vào trầm mặc.
Hai con chó này đang tính toán cái gì vậy?
Thương Lục nghiến răng, nửa quỳ trước mặt tôi, cúi đầu rồi ngẩng lên, nở nụ cười vô hại:
“Anh, anh có bị tiền bạc lay động không?”
Chữ “có” đã lên đến đầu lưỡi thì nghe cậu ta nói tiếp:
“Không đâu nhỉ? Em biết mà, người thuần khiết như anh chắc chắn không quan tâm mấy thứ tục vật đó.”
“……”
Tôi không quan tâm tiền thì lẽ nào quan tâm cậu?
Đương nhiên, câu này tôi đổi cách nói:
“Rốt cuộc các cậu muốn làm gì?”
Thương Lục ngẩng mặt, cười ngoan:
“Em muốn anh yêu em nhiều hơn một chút. Đương nhiên, em cũng sẽ yêu anh gấp bội.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Thương Xán đã đá cậu ta một cái:
“Cút đi, toàn nói mấy thứ sờ không được nhìn không thấy."
“Tiền ở đâu thì tình ở đó, cái này còn không hiểu mà đòi yêu đương?
“Đồ giả tạo ngu xuẩn!”
Tôi nhìn Thương Xán.
Mắt trái tán thành, mắt phải khó hiểu.
Chưa kịp hỏi gì, Thương Lục bên trái lập tức nổi điên:
“Em giả tạo? Em nói không cho tiền à? Anh làm như nhà giàu mới nổi, ai thèm!”
“Mày còn dám nói—”
“Đủ rồi!”
Tôi đứng dậy chắn giữa hai người.
Nhìn sang phải, Thương Xán đang trợn mắt lập tức cụp mày.
Nhìn sang trái, Thương Lục mặt âm trầm lập tức cong mắt cười.
Tôi: “……”
Giơ tay che mặt.
Nhìn sang phải, nhíu mày:
“Vừa rồi cậu nói yêu đương gì cơ?”
Thương Xán nắm lấy cổ tay phải của tôi:
“Yêu đương! Anh, tôi muốn yêu anh!”
Thương Lục lập tức nắm tay trái tôi, đan chặt mười ngón:
“Anh, em cũng muốn!”
Tôi: “……”
18
Tôi là một Omega thật thà, hiền lành.
Chưa từng nghĩ sẽ yêu đương với thiếu gia hào môn, Alpha đỉnh cấp.
Lại càng chưa từng nghĩ… một lúc yêu hai người.
Đùa à.
Tôi rút tay phải, rồi rút tay trái, nhét vào túi quần:
“Có bệnh thì đi uống thuốc, đừng làm phiền tôi được không?”
Không khí yên tĩnh lại.
Tôi dọn bàn:
“Đem hết đồ đi.”
Thương Lục lại nửa quỳ xuống, mắt cười, giọng dịu dàng:
“Anh, em biết anh vẫn còn giận em. Em đã hứa sẽ không ép anh nữa, em nhất định làm được. Đồ anh cứ giữ, cần gì thì nói với em. Môi anh hơi khô, em đi pha trà cho anh.”
“……”
Tôi thật sự nghi ngờ cậu ta bị thứ gì nhập.
Thương Lục đi rồi.
Thương Xán vẫn đứng đó.
Tôi nhìn hắn, mặt không cảm xúc:
“Cậu còn gì muốn nói?”
Thương Xán gãi đầu, cúi đầu, hiếm khi nói nhỏ:
“Tôi biết… anh vẫn giận tôi. Tôi… tôi muốn xin lỗi.”
Nói rồi, hắn móc ra một tờ giấy trắng gấp vuông vức từ túi quần.
0 Nhận xét