Cầm mép giấy, giũ mạnh— chữ đen kín đặc hiện ra.
Toàn là “xin lỗi”.
“Không cần đếm, tổng cộng 999 cái.”
“……”
Tôi có định đếm đâu.
Hắn lại gấp lại, nhét vào tay tôi:
“Cái này anh giữ, cả thẻ tôi cho anh cũng giữ."
“Lúc trước tôi không nên nói vậy với anh. Nếu anh chưa hết giận thì đánh tôi đi… đừng giận nữa…”
Tôi ngước mắt:
“Cho tôi ở trên một lần thì tôi hết giận.”
Thương Xán lập tức ngẩng đầu.
Mặt lúc đỏ lúc trắng:
“Không phải chứ, anh… tôi là A, anh là O, anh…”
“O thì sao? Cậu có gì tôi cũng có.”
Thương Xán cúi đầu, nghiến răng:
“Vậy anh nói là làm, một lần… thì tha cho tôi.”
Tôi giơ ngón tay nâng cằm hắn, cười khẽ:
“Nhắn lại với em cậu, sau này không được leo lên giường tôi nữa. Cậu cũng vậy."
“ Giờ thì cút.”
19
Từ hôm đó, hai anh em thật sự không trèo lên giường tôi nữa.
Nhưng cái trò yêu đương buồn cười vẫn tiếp diễn.
Mỗi sáng Thương Lục đều mang hoa đến phòng tôi. (hoa hái từ chính khu vườn tôi chăm sóc)
Đến công ty vẫn không ngừng nhắn lời ngọt ngào.
Về nhà lại mang đủ thứ ăn uống, đồ chơi, quần áo đến cho tôi.
Tủ quần áo của tôi sắp bị nhét đầy rồi.
Còn Thương Xán, đơn giản thô bạo hơn nhiều.
Sáng chuyển tiền, trưa chuyển tiền, tối chuyển tiền.
Tin nhắn duy nhất hắn từng gửi là:
“Anh, hôm nay tôi khác hôm qua chỗ nào?"
“Hôm nay tôi yêu anh hơn hôm qua một chút.”
Tôi trả lời bằng… im lặng.
Từ đó hắn không nhắn nữa.
Chỉ tiếp tục chuyển tiền.
Hai người họ còn định kéo tôi đi cắm trại ngắm sao.
Thương Lục làm nũng thì còn đỡ, quen rồi.
Chứ Thương Xán mà làm nũng… thì đúng là quá sức chịu đựng.
Thế là vẫn đi.
Kết quả là nửa đêm hai người đều muốn chui vào lều tôi, suýt nữa lại đánh nhau.
Trở về xong, tôi bắt đầu sốt nhẹ.
Hai người đồng loạt cho rằng là do tôi nửa đêm dậy can ngăn, bị gió đêm thổi trúng.
Lại đồng loạt cho rằng tôi đi can là vì đối phương không biết điều.
Thế là… lại cãi nhau.
Tôi nghe mà khát nước, ho nhẹ một tiếng.
Cuộc cãi vã lập tức dừng lại.
Thương Xán vội vàng chạy đi tìm điện thoại gọi bác sĩ.
Thương Lục bưng nước ấm đưa tới miệng tôi.
Tôi uống một ngụm rồi đẩy tay cậu ta ra.
“Cậu ra ngoài, khóa cửa lại.”
Thương Lục đặt cốc xuống, nhìn tôi một lúc.
Quay đi hai bước, đột nhiên khựng lại.
Rồi chậm rãi quay về bên giường, nửa quỳ xuống, lật mu bàn tay áp lên má tôi.
Mu bàn tay mát lạnh, tôi vô thức áp sát hơn.
Thương Lục nhìn chằm chằm tôi, khóe môi cong lên:
“Anh, mùi pheromone của anh… không đúng lắm."
“Kỳ phát tình của anh sắp tới rồi, đúng không?”
“……”
20
Tôi không phủ nhận.
Trở về đã thấy không ổn, tôi đã tiêm một mũi ức chế.
Nhưng không hiểu vì sao, lần này thuốc không có tác dụng mấy.
Có lẽ… là vì cơ thể đã nếm qua mùi pheromone của Alpha.
Tôi che mặt nghĩ.
Hai mũi… có lẽ sẽ ổn hơn.
“Cậu ra—”
Thương Lục đột nhiên kéo tay tôi xuống, nhìn tôi tha thiết:
“Anh, để em giúp anh nhé.”
Vừa nói, cậu ta vừa phóng thích pheromone.
Mùi hoa cam.
Thanh mát xen chút chua ngọt, đắng nhẹ.
Là mùi tôi thích.
Thương Lục nhìn tôi, giọng khẽ nũng nịu:
“Anh…”
Tôi nhắm mắt, thở ra một hơi:
“Cậu làm đi.”
Vừa dứt lời, Thương Lục cúi đầu, khóa chặt môi tôi.
Bàn tay vuốt ve sau gáy.
Hôn đến mức tôi thấy rất dễ chịu.
Tôi vô thức vòng tay ôm cổ cậu.
Cơ thể bỗng nhẹ bẫng, Thương Lục ôm lấy sau đầu gối tôi, bế lên.
“Qua phòng em, sẽ không bị làm phiền.”
“……”
0 Nhận xét