Một tiếng sau, Thương Lục vẫn ôm lấy chân tôi.
Cúi người.
Đặt bắp chân tôi lên vai cậu.
Lòng bàn tay dừng lại trên bụng dưới tôi:
“Anh… hắn từng đến đây chưa?”
“……”
Tôi nhắm mắt, cười khẽ.
Nắm tay cậu ta, kéo lên cao hơn một chút:
“Đến rồi.”
Tôi khi đó còn chưa biết, mấy lời này kích thích Alpha đến mức nào.
Cậu đã kích thích tôi trước.
Chỉ là sau đó, Thương Lục không còn nương tay nữa.
Tôi gần như mềm nhũn.
Ngoài cửa, Thương Xán cào cửa cũng mệt rồi.
Không phải hắn chưa từng đá cửa.
Nhưng cửa phòng Thương Lục đã được gia cố từ lâu.
Đá không mở nổi, cào cửa cũng chỉ là trút giận.
Tôi nắm tóc Thương Lục, thở dốc hỏi:
“Cậu… đã sớm đoán sẽ có ngày này?”
Thương Lục cười khẽ, lật tôi lại:
“Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị."
“Tập trung đi anh… em sắp đánh dấu anh rồi.”
Răng nhọn cắm vào tuyến thể.
Thương Lục ôm chặt eo tôi:
“Anh… em cũng muốn kết ấn.”
“……”
21
Kỳ phát tình kết thúc.
Thương Lục đưa tôi về phòng.
Khi tỉnh lại, lại thấy Thương Xán ngồi xổm bên giường.
Như một con chó lớn ướt sũng, mắt cũng đỏ hoe.
“Anh cố ý trả thù tôi… đúng không?"
“Tôi thà để... anh ở trên tôi.”
“……”
Tôi vén chăn xuống giường:
“Chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý thôi.”
Thương Xán bám theo sau tôi từng bước:
“Vậy sao anh không tìm tôi?"
“Tôi thua hắn chỗ nào?"
“Vì tôi không biết nói lời ngọt ngào dỗ anh vui à?”
Tôi mở vòi nước, hứng nước vỗ lên mặt, tùy ý đáp:
“Cậu mạnh quá, tôi chịu không nổi.”
“……”
Ngẩng đầu lên, rút khăn lau mặt.
Trong gương, Thương Xán cúi đầu, tai đỏ như muốn chảy máu.
“……”
Lúc lật tôi qua lại thì không thấy đỏ mặt.
Giờ lại đỏ cái gì.
Tôi gấp khăn lại, ném vào thùng rác.
Đột nhiên phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn vào gương:
“Cậu… không phải tưởng tôi đang khen cậu đấy chứ?”
Mí mắt Thương Xán giật nhẹ, tiến lên một bước, giọng dính dính:
“Anh…”
Tôi lập tức xoay người, đẩy vai hắn:
“Dừng! Cậu không hợp làm nũng.”
Thương Xán ngẩng đầu, rồi lại cúi xuống:
“…Ờ.”
Xoa mũi, trở lại giọng bình thường:
“Vậy… lần sau nếu anh cần… có thể tìm tôi không? Anh nói thế nào tôi làm thế đó, không để anh khó chịu…”
Thật ra, nói thật thì… cũng sướng.
Nhưng câu này không thể nói ra.
Tôi chống tay lên bồn rửa, nghiêng đầu, hứng thú quan sát vẻ mặt ảo não của hắn.
Khẽ cong môi cười:
“Chuyện sao lại thành ra thế này nhỉ?"
“Rõ ràng ban đầu, cậu còn ngẩng cằm sai bảo tôi.”
Thương Xán mím chặt môi, cúi đầu, đứng im như bị phạt.
Tôi suy nghĩ vài giây, nhìn vào mấy viên gạch phía sau hắn, lẩm bẩm:
“Để tôi đoán xem… có lẽ ban đầu cậu cũng không ghét tôi, chỉ là mong tôi sẽ lấy lòng cậu."
“Nhưng quay đầu lại đã thấy tôi dây dưa với Thương Lục, cậu cho rằng tôi lăng nhăng, không đứng đắn, nên rất tức giận."
“Trùng hợp là tôi không dán miếng ức chế lại đụng trúng kỳ nhạy cảm của cậu. Với ‘tiền án’ đó, trong mắt cậu, tôi làm gì cũng là dụ dỗ. Cậu chẳng buồn nghe tôi giải thích, thẳng thừng nghĩ—Thương Lục làm được, thì cậu cũng làm được.”
“Thế nên, cậu ném tôi lên giường."
“Alpha trong kỳ mẫn cảm vốn đã dễ mất kiểm soát, cậu còn mang theo chút cảm xúc trút giận, kết quả là… tôi bị cậu làm cho khá thảm."
“Tôi đoán nhé, trong lòng cậu có lẽ vẫn có chút áy náy, nên mới chạy đến phòng tôi đưa thuốc. Ngay sau đó, cậu biết từ Thương Lục rằng tôi và cậu ta chưa xảy ra chuyện gì, phát hiện mình hiểu lầm tôi, cảm giác áy náy lại càng tăng lên.”
Tôi thu ánh nhìn lại, cong môi với Thương Xán đang ngây người:
“Cho nên ấy, cậu đâu phải thích tôi.”
Tôi cách không điểm nhẹ vào ngực hắn:
“Chỉ là bị cảm giác áy náy chi phối thôi. Qua một thời gian là sẽ—”
0 Nhận xét