[Bắt Nạt Người Thành Thật_] Chương 3

 Thương Lục cười khẽ, giọng trêu chọc:

“Em đâu có ép anh ấy."

“Anh của tụi mình mềm chứ không cứng, dỗ dành một chút là đồng ý thôi — nếu anh muốn....”

Thương Xán liên tiếp đấm mấy cú, giọng cũng trở nên hung dữ:

“Không phải ai cũng cái gì cũng nuốt trôi như mày!”

Thương Lục ném thứ gì đó, phát ra một tiếng “bụp” trầm đục, hờ hững nói:

“Được, coi như em chưa nói.”

Rồi nhấc chân đi ra:

“Em đi tìm anh ấy chơi đây, anh luyện tiếp đi.”

“……”

Tôi vội vàng né tránh.

Hai cái thứ tai họa.

5

Cái gọi là “tìm anh chơi” trong miệng Thương Lục— chính là ép tôi vào tường kính của nhà kính, hôn đến đứng cũng không vững.

Tôi không thở nổi, ngửa cổ chịu đựng, đuôi mắt đỏ hoe, nước mắt bị ép ra.

Thương Lục siết eo tôi, đòi hỏi không biết đủ.

“Anh à, nghe lén không phải thói quen tốt đâu.”

Tôi ngước mắt trừng cậu ta, thở dốc không nói gì.

Thương Lục cong môi cười như không có gì, cúi mắt, ngón cái lau đi vết còn sót lại nơi khóe môi tôi:

“Em ngửi thấy mùi của anh rồi, mùi ngải đắng rất đặc biệt.”

Tôi gạt tay cậu ta ra, lạnh giọng:

“Chúc mừng, tương lai nghề nghiệp của cậu lại có thêm một lựa chọn.”

Nụ cười trên mặt Thương Lục khựng lại, bàn tay chậm rãi siết lấy gáy tôi:

“Cái miệng này của anh… vẫn là lúc hôn thì đáng yêu hơn.”

Cậu ta cúi xuống lần nữa, ngậm lấy môi tôi, ngang ngược càn quét từng tấc trong khoang miệng.

Tôi dùng hết sức giãy giụa.

Cho đến một khoảnh khắc ngẩng mắt lên— thấy Thương Xán xuất hiện trong sân.

Đứng cách phía sau Thương Lục khoảng ba mét.

Vẻ mặt vẫn cao ngạo như cũ.

Nhưng trong mắt lại cuộn trào phẫn nộ và… ghê tởm.

Ghê tởm thì còn hiểu được.

Nhưng phẫn nộ — thật sự vô lý vãi.

Giận vì tôi “làm hỏng” em trai hắn à?

Mẹ nó, mắt để trang trí à — không thấy em trai mày đang đè tôi mà hôn sao?

Không lên tiếng ngăn cản, còn có mặt mũi mà tức?!

Tôi ngước mắt, đối diện với Thương Xán đang siết chặt nắm đấm.

Bàn tay vốn đặt trên vai Thương Lục, chuyển sang ôm lấy đầu cậu ta.

Vừa mạnh mẽ đáp lại nụ hôn, vừa đón nhận ánh mắt như muốn phun lửa của Thương Xán.

Tức chết mày đi!

Cho đến khi Thương Xán rời đi.

Cho đến khi đầu lưỡi tê dại.

Thương Lục mới buông tôi ra.

Cậu ta thỏa mãn, hôn nhẹ lên khóe môi tôi, quay đầu nhìn mảng cỏ bị đá tung phía sau, hờ hững nhếch môi:

“Anh à, mình cược đi.”

Ngón tay cậu ta nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi sưng đỏ của tôi, cúi đầu, trông như hoàn toàn khác với vẻ hung hãn lúc nãy.

“Cược anh trai em — bao lâu nữa sẽ gõ cửa phòng anh.

“Em cược ba ngày. Anh thì sao?”

Tôi thở ổn lại, ngước mắt, tát thẳng vào mặt cậu ta một cái.

“Có một câu của Thương Xán nói đúng."

“Cậu đúng là có bệnh.”

6

Tôi tránh hai anh em họ suốt hai ngày.

Thực ra chủ yếu là tránh Thương Lục.

Vì nghe mẹ nói, Thương Xán đã đến công ty của chú Thương.

Đến ngày thứ ba, Thương Lục cũng đi công ty.

Tôi không cần theo mẹ đi dạo phố xách đồ nữa.

Ăn trưa xong, đang định ra vườn phụ chú quản gia tỉa hoa, mẹ gọi tôi lại, bưng ra một bát cháo thịt nạc rau củ.

Ngửi khá thơm.

Tôi hơi khó xử:

“Mẹ, con ăn không nổi…”

“Đem cho Thương Xán.”

“……”

“Nó sốt rồi, sáng bác sĩ mới đến khám, khá nặng.”

“Ồ?”

Đáng đời.

Tôi bưng bát cháo lên tầng hai.

Phòng Thương Xán rất tối.

Tôi bật đèn pin điện thoại, chậm rãi bước vào.

Đặt bát cháo lên tủ đầu giường xong, tôi cúi xuống, đẩy đẩy người đang nằm nghiêng, mắt nhắm chặt kia:

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘