[Bắt Nạt Người Thành Thật_] Chương 5

 “Nói lý chút đi… tôi đi tìm mẹ lấy… miếng dán, tiện đường… đi ngang phòng cậu.”

Thương Xán nhìn tôi như một con thú hoang đói khát.

“Tôi tin anh chắc?”

“……”

Tôi cạn lời.

Nhắm mắt lại:

“Vậy cậu muốn gì? Hả? Đại thiếu gia?"

“Cho cậu cắn hai cái rồi thả tôi ra được không—Á!”

Tôi kêu lên một tiếng ngắn.

Con chó chết này thật sự cắn một phát vào cổ tôi.

Tôi ngửa đầu hít sâu, vừa lạnh giọng châm chọc:

“Tôi — đồ quê mùa này — cậu cũng nuốt trôi được à? Cậu… ưm…”

Tôi không kìm được, bật ra một tiếng rên nghẹn trong cổ họng.

Thương Xán đè lên tuyến thể sau gáy tôi, dùng lực xoa nắn mạnh.

“Cho tôi.”

Tôi nắm chặt cánh tay hắn, cố giữ cơ thể khỏi trượt xuống:

“…Cho cái gì?”

“ Pheromone ! Cho tôi pheromone!”

Bị pheromone bộc phát mạnh mẽ của hắn dẫn dắt, mùi ngải đắng của tôi đã lộ rõ.

Nhưng hắn vẫn chưa thấy đủ.

Tôi ngước mắt, bật cười nhìn dáng vẻ vừa đau đớn vừa khát khao của hắn:

“Chỉ có vậy thôi. Tôi đâu phải đang vào kỳ phát tình.”

Ngón tay cái của hắn vẫn không ngừng day ấn nơi đó, hơi thở gấp gáp:

“Đừng ép tôi.”

Tôi bật cười.

Cắn môi, vừa chống lại cơn run sinh lý vừa châm chọc:

“Tôi ép cậu? Tôi lấy gì ép cậu hả đại thiếu gia?Sống từng này năm còn chưa học được cách nói chuyện tử tế—”

Thương Xán đột ngột bóp hai má tôi, nghiến răng:

“Pheromone… có thể bị làm cho chảy ra, anh không biết à?”

Tôi nheo mắt.

Đưa tay đặt lên bàn tay đang bóp mặt mình của hắn, chậm rãi nắm lại.

Ánh mắt chạm nhau.

Theo lực đẩy nhẹ của tôi, Thương Xán buông tay.

Đổi sang ôm lấy eo tôi, mạnh mẽ ép sát tôi vào người hắn.

Tôi hiểu ý.

Khẽ cười:

“Muốn 'làm' tôi thì nói thẳng đi, đại thiếu gia.”

“XẸT—” một tiếng

Ao ngủ bị xé toạc.

Tiếng cúc áo văng xuống đất lách tách giòn tan.

Như tiếng đếm ngược cho một cuộc sa đọa.

Tôi… đúng là đã hỏng rồi.

Chiếc cúc cuối cùng lăn đi, chìm vào im lặng.

Thương Xán đột nhiên giơ tay bịt miệng tôi.

Tôi không hiểu hắn định chơi trò gì, chớp chớp mắt.

Giây sau, tiếng gõ cửa vang lên phía sau.

Qua cánh cửa gỗ dày, giọng Thương Lục lười biếng truyền vào:

“Anh, bác sĩ Phùng nhờ em mang thuốc ức chế tới, mở cửa.”

Tuyệt quá rồi.

Miệng bị bịt không nói được.

Tôi lập tức định đập cửa.

Nhưng ngay khoảnh khắc nắm đấm sắp chạm vào cánh cửa.

Thương Xán đột nhiên buông tay.

Tôi sững lại, dừng động tác, môi hé mở.

Ánh mắt hắn tối sâu, giọng khàn đến mức gần như chỉ là khẩu hình:

“Nếu anh muốn hắn cùng vào… cứ việc lên tiếng.”

Tôi… thật sự nghĩ một chút.

Thương Lục cũng là một con chó điên.

Không chừng cậu ta vào thấy cảnh này… lại hưng phấn mà tham gia thật.

Vậy thì tôi cũng chẳng khác gì xong đời.

Tôi ngẩng mắt, đối diện ánh nhìn đầy xâm lược của Thương Xán.

Khẽ nhếch môi, giơ ngón cái lên.

Cậu thắng.

Bên ngoài, Thương Lục mất kiên nhẫn, trực tiếp ấn tay nắm cửa.

Dĩ nhiên, không mở được.

“Thương Xán? Mẹ nó, anh điếc à?”

Tôi khoanh tay, thả lỏng dựa vào cửa, như xem kịch mà nhìn vẻ mặt bực bội của Thương Xán.

“Mày mới điếc! Trong phòng tao có rồi!”

Giọng Thương Lục lạnh xuống:

“Có mà không dùng? Mùi pheromone nồng đến mức em đứng ngoài cửa cũng ngửi thấy. Anh rốt cuộc đang làm cái gì?”

May mà pheromone của Thương Xán đủ mạnh,
che lấp mùi ngải đắng của tôi.

Không thì với cái mũi chó của Thương Lục…

Nhưng ngay giây sau, cậu ta nói:

“Trong phòng anh có người đúng không?

“Ha, mùi của anh trộn với mùi của Omega kia khó ngửi chết đi được. Chọn cũng không chọn đứa nào khá hơn, còn dám nói em cái gì cũng ăn…”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘