Thương Xán từ đầu đến cuối vẫn nhìn chằm chằm tôi, như bị nụ cười xem kịch của tôi chọc tức.
Đột nhiên nắm lấy tay tôi, kéo mạnh về phía trước.
Gầm lên với người ngoài cửa:
“Liên quan gì đến mày!"
“Đừng có gõ cửa phòng tao nữa!”
9
Ngoài cửa, ống thuốc ức chế bị ném mạnh vào cửa, rồi rơi xuống đất.
Tiếng bước chân xa dần.
Thương Xán vác tôi lên, ném thẳng xuống giường.
Tôi giơ chân chặn lại lồng ngực đang áp xuống của hắn:
“Xin lỗi tôi.”
“Tối đó cậu với Thương Lục nói gì… tôi nghe hết rồi.”
Chiếc quần ngủ rộng rãi mềm mại trượt xuống tận đùi.
Thương Xán từ trên cao nhìn xuống tôi, giọng khàn khàn như mài vào tai:
“Muốn thương lượng với tôi?”
“Tôi có xin lỗi hay không… thì anh làm được gì?”
Đúng vậy.
Không làm được gì cả.
Tôi nhìn hắn hai giây, rồi quay mặt đi, giơ tay che mắt:
“Muốn làm gì thì làm đi."
“Nếu có thể… nhẹ chút.”
Tôi khựng lại, cảm thấy mình đang nói nhảm.
Bèn đổi giọng, như đang thương lượng:
“Ít nhất… cho tôi thời gian thích nghi."
“Cái thứ của cậu… còn hơn cả Thương Lục, tôi sợ chết trên giường cậu… ưm—”
Thương Xán đột nhiên nắm lấy cổ chân tôi, cúi đầu cắn mạnh một cái.
Tôi nhíu mày định mắng, nhưng hắn không nói một lời, trực tiếp nắm vai tôi lật úp xuống.
Mặt úp vào gối.
Sức nặng phía sau đè xuống.
Gần như cùng lúc, tuyến thể sau gáy truyền đến cơn đau nhói.
Căng lên, run rẩy, toàn thân như bị điện giật.
Tôi siết chặt ga giường, chịu đựng thứ liên tục tràn vào.
Pheromone của Thương Xán là mùi bách xù.
Vốn là hương thảo mộc lạnh lẽo, lúc này bùng nổ dữ dội lại giống như rượu gin.
Luồng pheromone say lòng người như một tấm lưới dày đặc, từng chút từng chút bao phủ lấy tôi.
Tôi mềm nhũn như bùn, thở dốc từng nhịp nhỏ, cố thích nghi với cơn căng đau.
Nhưng Thương Xán không hề dừng lại.
Tôi chịu không nổi.
Đưa tay ra sau đẩy hắn.
Đầu ngón tay vừa chạm vào cơ bụng rắn chắc như thép đã bị hắn siết eo, lật ngược lại.
Hắn liếm khắp người tôi… chỉ tránh duy nhất đôi môi.
Tôi giơ tay, nắm lấy cằm hắn, nơi còn vương mồ hôi, khẽ cười:
“Vẫn nhớ à?”
Thương Xán căng mặt, dùng hành động hung hãn trả lời tôi— đương nhiên là còn nhớ.
Tôi cười đến yết hầu run lên.
Thương Xán đột nhiên dừng lại, buông chân tôi xuống, cúi người bóp mặt tôi:
“Nó lại đến.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Khẽ nhướng mày:
“Thế thì sao? Tôi kêu vài tiếng cho nó nghe—”
Âm cuối bị chặn lại.
Thương Xán nghiến răng, đột nhiên ôm lưng tôi kéo ngồi dậy:
“Tôi muốn đánh dấu anh.”
Tôi thở chậm lại, phối hợp cúi đầu, cười khàn:
“Được thôi, đến đi.”
Hai tay hắn siết chặt eo tôi, giọng hung dữ:
“Tôi nói là đánh dấu trọn đời.”
Tôi vẫn thản nhiên:
“Không sao, làm đi.”
Tôi bẩm sinh tuyến thể khiếm khuyết.
Bác sĩ nói tôi giống một Beta có tuyến thể.
Có thể phóng thích pheromone, nhưng không giữ được.
Đừng nói đánh dấu trọn đời, ngay cả đánh dấu tạm thời cũng khó.
Răng hắn chạm vào tuyến thể tôi.
Tôi tựa vào vai hắn, giống như ôm cổ thân mật.
Răng cắm vào, tôi run giọng cười:
“Đánh dấu được thì tính cậu giỏi.”
10
Nhờ vào thể lực được rèn từ nhỏ — cắt cỏ cho heo, bẻ ngô, hái bông... trải qua một đêm cộng thêm cả một ngày…
Tôi vẫn có thể tự mình bước ra khỏi phòng.
Được rồi.
Tôi nói dối.
Chân có hơi run.
Xuống cầu thang phải vịn cái gì đó.
Thương Xán đúng là… sức lực quá đáng sợ.
Gần như không nghỉ chút nào.
Đến giờ tôi vẫn còn cảm giác phía sau…
Thôi, không muốn nhớ lại.
0 Nhận xét