“Hỏi hay thật đấy anh trai? Biết rõ còn hỏi. Đương nhiên là làm chuyện tối qua hai người đã làm rồi.”
Thương Xán chặn tay Thương Lục đang với nắm cửa.
“Ngủ rồi.”
Thương Lục cười lạnh:
“Ý gì đây anh? Ngủ một lần là thành của anh rồi à? Lúc đầu khinh người ta là anh, giờ muốn độc chiếm cũng là anh, có bị điên không?”
“Làm người thì thành thật chút đi. Muốn cút thì cút nhanh, đừng làm mất thời gian của em.”
Mặt Thương Xán xanh mét, giọng nén giận:
“Tao nói anh ấy ngủ rồi, mày không hiểu à?”
Thương Lục cũng hoàn toàn lạnh mặt:
“ Người không hiểu là ai? Em nhìn trúng anh ấy trước. Anh chiếm lần đầu của anh ấy em có thể không tính, nhưng anh chiếm luôn không buông thì thật sự quá đáng.”
Thương Xán khựng lại trong thoáng chốc.
Chỉ trong chớp mắt đã bị Thương Lục túm cổ áo kéo mạnh ra.
Tay nắm cửa bị ấn xuống.
Cửa vừa hé ra, Thương Xán nổi giận kéo cổ áo Thương Lục giật ngược lại.
Xoay người chắn trước cửa, đồng thời đóng sập cửa, vung một cú đấm thẳng vào mặt Thương Lục!
Cú đấm này trực tiếp phá nát lớp mặt nạ giả tạo của Thương Lục.
Cậu ta lập tức lạnh mặt, không chút do dự đánh trả!
Hai Alpha cứ thế lao vào nhau ngay hành lang.
Quyền nào cũng thật, pheromenon áp chế, không hề xem đối phương là anh em cùng huyết thống.
Tôi bật đèn đầu giường, nằm ngửa nhìn trần nhà một lúc.
Bên ngoài… thật náo nhiệt.
Hai vị thiếu gia vì chuyện “ngủ với tôi” mà đánh nhau.
Đúng là vinh hạnh.
Mẹ còn bảo tôi chăm sóc hai tên ngu này.
Tôi có tài đức gì chứ.
Thôi, vẫn phải giữ thể diện.
Tôi vén chăn xuống giường, tiện tay cầm đồ trên tủ rồi đi ra cửa.
Mở cửa, hai Alpha đang túm cổ áo nhau cùng lúc quay đầu.
Khóe môi Thương Xán rách, lông mày Thương Lục rách.
Rất tốt, đều có thương tích.
Hai luồng pheromenon đỉnh cấp đối chọi khiến tôi khó chịu, dựa vào khung cửa xoa xoa mũi.
Thương Xán quát:
“Ai cho anh ra? Vào trong!”
“……”
Tôi nhìn khóe môi sưng của hắn, đưa tuýp thuốc và tăm bông qua:
“Đây, cái này giờ chắc cậu cần.”
“Cầm đi.”
13
Thương Xán không nhận.
Vẫn đang giằng co với Thương Lục.
Tôi lười nói lần hai.
Trực tiếp ném thuốc qua.
Hắn nhận hay không mặc kệ.
Quay người, khóe mắt thấy tuýp thuốc rơi xuống đất.
Thương Xán vừa kinh vừa giận nhìn xuống.
Chỉ trong một giây lơ là, Thương Lục đột ngột đẩy mạnh hắn ra.
Vọt tới cửa, chống tay giữ cánh cửa sắp đóng, lách người vào trong.
Tôi: “……”
Chưa kịp phản ứng.
Thương Lục đẩy tôi vào tường, khóa trái cửa.
Đúng là anh em.
Khóa cửa cũng thích khóa hai lớp.
Ngoài cửa, Thương Xán tức giận đá cửa.
Trong phòng, Thương Lục nắm vai tôi, mặt âm trầm, nghiến răng:
“Anh quan tâm hắn? Hắn ép anh mà anh còn quan tâm hắn?!”
Tôi chỉ thấy buồn cười, cúi mắt cười nhẹ:
“Nói như thể cậu chưa từng ép tôi.”
Đồng tử Thương Lục co rút.
Lồng ngực đang phập phồng đột nhiên khựng lại.
Ngay cả lực tay trên vai tôi cũng buông lỏng.
Như bị sét đánh.
Càng buồn cười hơn.
Tôi ngước mắt nhìn cậu ta:
“Cậu đúng là đứa trẻ hào phóng. Tìm được đồ chơi mới còn biết chia sẻ với anh mình. Kết quả anh cậu chơi một lần rồi muốn độc chiếm, nên cậu tức, muốn lấy lại quyền sở hữu… tiếc là anh cậu còn chưa chơi đủ, nên—”
“Im miệng!”
Thương Lục gầm lên cắt lời tôi.
Hai tay chống tường, cúi đầu, giọng khàn run:
“Em chưa từng… coi anh là đồ chơi.”
“Ồ, vậy cậu xông vào đây làm gì?”
“Em…”
Thương Lục ngẩng đầu, nhíu mày, môi mở rồi khép vài lần:
“Em chỉ… vào xem cậu.”
“Được thôi, giờ cậu thấy rồi, có thể đi.”
0 Nhận xét