Thương Lục căng cứng người, không nhúc nhích, vẫn nhốt tôi trước người.
Ngoài cửa, Thương Xán vẫn liên tục đá cửa:
“Thương Lục! Mày cút ra cho tao!”
May là nhà biệt thự riêng.
Chứ ở quê tôi chắc bị chửi đến mười tám đời tổ tiên.
Tay nắm cửa bắt đầu có dấu hiệu lỏng.
Khủng khiếp thật.
Thương Lục siết chặt nắm đấm, chống tường, thở nặng nề, như sắp bùng nổ.
Tôi mở miệng, rồi lại khép lại.
Tay vòng ra sau, chạm vào ổ khóa.
Mở lớp thứ nhất.
Thương Lục ngẩng đầu, ánh mắt tối sầm, lạnh đến rợn người.
Như muốn xuyên thủng đầu tôi.
Tôi nhìn thẳng cậu, khẽ cong môi, mở luôn lớp thứ hai.
“Cạch”—
Tôi lập tức cúi thấp người né sang một bên.
Cửa phòng “RẦM” một tiếng đập mạnh vào tường!
Suýt nữa thành bánh thịt.
Thương Xán không nói hai lời lao vào Thương Lục.
Thương Lục đỡ cú đấm, vừa phản công vừa gào:
“Em nhìn trúng Văn Lễ trước! Đến lượt anh xen vào à! Anh có thôi đi không?!”
“Không thôi! Văn Lễ đã bị tao đánh dấu trọn đời, mày dám chạm vào thử xem, tao đánh chết mày!”
Tôi khoanh tay dựa tường, bỗng hiểu ra.
Hóa ra sự bất thường của Thương Xán là vì cái này.
Ý thức lãnh địa và dục vọng chiếm hữu biến thái của Alpha… thật sự có thể khiến hắn đánh chết cả anh em ruột.
Chết tiệt.
Tôi thở dài:
“Hai vị thiếu gia… dừng một chút được không?”
Hai người đang mặt mũi dữ tợn cùng lúc dừng tay quay lại.
Quản lý biểu cảm— thất bại.
Tôi cười, nhìn Thương Xán:
“Cậu hiểu lầm rồi. Tôi không bị cậu đánh dấu trọn đời.”
Thương Xán rõ ràng không tin:
“Tôi đã truyền pheromenon, còn kết thành—”
Tôi gật đầu:
“Đúng. Nhưng tuyến thể của tôi không giữ được pheromenon của cậu. Cậu có làm một trăm lần cũng vô ích.”
Tôi chỉ vào gáy mình:
“Ở đây, nhiều nhất cũng chỉ là đánh dấu tạm thời. Vài ngày là hết.”
Trong mắt Thương Xán lần lượt hiện lên kinh ngạc, mờ mịt, rồi tức giận như bị trêu đùa.
Còn trong mắt Thương Lục— đầy trào phúng.
Cậu ta gạt tay Thương Xán đang túm áo mình ra, đẩy mạnh:
“Cút đi, anh trai.”
Tôi nhìn Thương Lục:
“Cậu cũng cút.”
“……”
14
Đương nhiên Thương Lục sẽ không tự mình “cút”.
Là bị Thương Xán kéo lê ra ngoài.
Cửa vừa đóng lại, hai người lại đánh nhau.
Loảng xoảng ầm ĩ.
Mà nói thật… cũng khá dễ ngủ.
Ban ngày, hai người họ vẫn phải anh hiền em kính cùng nhau đến công ty.
Chắc là chú Thương giao cho họ nhiệm vụ gì đó.
Còn tôi— không bơi trong biển tri thức, thì cũng theo bác làm vườn dạo quanh trong khu vườn.
Thật kỳ lạ.
Cứ nhìn thấy hoa cỏ cây cối là lại thấy thân thuộc vô cùng.
Chắc kiếp trước tôi cũng là một trong số chúng.
Đến tối, Thương Lục sẽ đẩy cửa phòng tôi.
Thường thì ngay trước khi cậu ta vén chăn, chuẩn bị leo lên giường, Thương Xán sẽ “đáp xuống chiến trường”.
Vì sao gọi là chiến trường?
Vì hắn không nói một lời, vừa tới đã tung một cú đá.
Đá thẳng vào Thương Lục đang cười tươi.
Ngay lập tức, bùng nổ.
Hai người lại lao vào đánh nhau, kéo nhau ra ngoài cửa.
Tội nghiệp cánh cửa của tôi.
Giờ đến khóa cũng không khóa nổi.
Không biết con chó nào phá.
Nhưng không khóa được cũng không sao.
Họ đánh là việc của họ, tôi ngủ là việc của tôi.
Đạt được một trạng thái cân bằng vi diệu.
Một ngày nọ, khi đang tỉa cây trong vườn, quản gia khéo léo hỏi, dạo này hai vị thiếu gia cứ bị thương trên mặt, có biết chuyện gì không.
Tôi cầm kéo cắt “cạch cạch”.
Suy nghĩ một lát, cười đáp:
“Chắc là vì thích cùng một món đồ chơi.”
0 Nhận xét