Tôi đi công tác cùng Lục Tiêu, xuống sân bay thì trời đã tối rồi.
Vì đói quá nên tôi đã ăn một bữa no nê ở nhà hàng gần đó.
Tôi trở về khách sạn với cái bụng căng tròn.
Tôi nũng nịu nói với Lục Tiêu:
"Lục Tiêu, em no quá."
"Thế thì tập thể dục một chút nhé?"
Lục Tiêu cười gian, tôi bỗng có dự cảm không lành.
Nhưng lời anh nói hình như cũng chẳng có gì sai, nên tôi đành đồng ý.
Chỉ là... không ai nói với tôi rằng đó là môn thể thao dành cho hai người!
Lục Tiêu tiến lại gần, đẩy tôi lên đầu giường, nắm chặt tay tôi và hôn lên trán tôi.
Cả chiếc giường tràn ngập mùi hormone nam bùng nổ.
Lúc này tôi mới hiểu ra "tập thể dục" mà Lục Tiêu nói là gì, tôi mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Anh chớp chớp mắt, mím môi nói:
"Giang Hà, anh... có thể không?"
Khi tình yêu sâu đậm, thật khó để kìm nén "nó".
Thôi thì cứ thuận theo con tim vậy.
Tính Lục Tiêu nóng vội và có lẽ chưa chuẩn bị gì cả.
"Anh đã chuẩn bị BCS chưa?"
Hiển nhiên, Lục Tiêu không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy, nhất thời không nói nên lời.
"Chuyện này... cái này có thể đặt giao hàng..."
.....
Sau khi chuẩn bị xong các bước cơ bản trước khi ....
Tôi và Lục Tiêu bắt đầu với tư thế cư/ỡ/i ng/ự/a, suốt dọc đường anh thúc ngựa phi nhanh như gió.
Tôi ngồi không vững, c/ơ th/ể lắ/c l/ư theo từng nhịp nả/y lê/n của anh.
Mỗi lần Lục Tiêu d/ồ/n sứ/c l/ắ/c, từng rung động đều truyền thẳng vào th/â/n t/h/ể tôi.
Cảm giác ấy rất kỳ lạ, nhưng tôi không muốn dừng lại.
Tiếng tim đập của hai bên, tiếng thở h/ổ/n h/ể/n của Lục Tiêu và tiếng r/ê/n r/ỉ của tôi đều có thể nghe rõ trong căn phòng này.
Ánh mắt Lục Tiêu tràn đầy d/ụ/c v/ọ/n/g, sâu thẳm như biển cả vô bờ.
Lục Tiêu đè thấp giọng, nói ra những lời kỳ lạ:
"Giang Hà, nói xem...anh là ai?"
"Anh ...Ư~ Anh... là Lục Tiêu~.... Ức~"
Cơ thể b/ị l/ắ/c đến mức tôi không thể nói rõ thành câu, tôi chỉ có thể nghẹn ngào, r/ê/n r/ỉ y/ế/u ớ/t đáp lại anh.
Con ngựa dường như bị kí/c/h t/h/í/ch, Lục Tiêu t/h/ú/c n/g/ự/a càng thêm đ/i/ê/n c/u/ồ/n/g.
Nhịp điệu của tôi hoàn toàn bị phá vỡ, trên người còn vương đầy mùi cỏ dại bên đường.
Cả đêm rong ruổi, khiến tôi rối bời, không thể chợp mắt.
Không biết trong cơn mê loạn ấy, tôi đã nhìn thấy "pháo hoa" b/ù/n/g n/ổ bao nhiêu lần...
Trong một tiệm cà phê, tôi tình cờ gặp anh trai mình.
Và tất nhiên, còn có cả người yêu của anh ấy nữa.
Một người đàn ông có vẻ ngoài điển trai đến mức bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải thốt lên: “Đúng là cực phẩm.”
Tôi khoác tay Lục Tiêu, lúc chạm mặt anh trai, tôi có chút hoảng hốt, cứ như học sinh tiểu học yêu sớm bị bắt quả tang vậy.
Nhưng tôi đã trưởng thành rồi, tôi tự tin hơn, tay khoác Lục Tiêu lại càng thêm chặt.
Tôi là người lên tiếng trước:
“Anh.”
Giang Trình nhìn về phía tôi.
“Khụ, giới thiệu một chút, đây là người yêu của anh — Thẩm Cầu.”
Rồi lại quay sang giới thiệu tôi và Lục Tiêu với Thẩm Cầu.
Anh trai tôi vẫn không biết ngượng:
“Em à, đôi khi chúng ta cũng nên học cách phản công, đừng cứ để người ta ‘ăn’ mãi thế.”
Phản công? B/ị ă/n? Tôi mơ hồ không hiểu gì cả.
0 Nhận xét