[Cậu Em Trai Ngoan Ngoãn Hóa Ra Lại Là Một Blogger Biến Thái_] Chương 1

 1

Tim tôi thắt lại, nhất thời không biết giải thích thế nào.

“Anh sao có thể ghét bỏ em chứ?”

Lộ Tri Nam cao hơn tôi nửa cái đầu, hàng mi dài ướt nước khẽ rũ xuống, rõ ràng là không tin.

Từ nhỏ em ấy đã có tính cách ngoan ngoãn mềm mại như vậy.

Bị ủy khuất cũng không nổi giận, chỉ cần một chút là mắt đã ướt, đôi mắt cún con rũ xuống nhìn tôi đầy tội nghiệp — lần nào cũng khiến tim tôi mềm nhũn.

Tôi vội vàng lấy điện thoại, định chứng minh cho Lộ Tri Nam thấy cư dân mạng đều cho rằng giặt đồ lót của người khác là chuyện không được tôn trọng.

Không ngờ chủ bình luận hot còn cập nhật thêm.

【Những người không hiểu việc giặt quần lót cho anh trai thì thảm rồi.】

【Có thể đứng trong phòng anh, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tưởng tượng dòng nước lướt qua cơ thể anh từ trên xuống dưới… Đợi anh tắm xong, lập tức bước vào “tiên cảnh” tràn ngập mùi hương của anh, đầu ngón tay chạm vào lớp vải ở nơi riêng tư nhất của anh, còn có thể ngửi được mùi hương của anh… đủ để mơ đẹp cả đêm.】

【Người khác muốn giặt còn chẳng có cơ hội đâu, các người chỉ là ghen tị với tôi thôi.】

Tôi trực tiếp hóa đá.

Tinh thần này… hình như đã cách xa loài người một khoảng rồi.

Mấy lời điên loạn này hiển nhiên không thể để làm ô nhiễm đứa em trai thuần khiết của tôi.

Tôi tiến thoái lưỡng nan, ấp úng không biết nói gì.

Lộ Tri Nam có chút ảm đạm, nhưng vẫn chu đáo tìm cho tôi một bậc thang:

“Thôi được, em nghe lời anh, không giặt nữa. Vậy… anh có thể ngủ cùng em không, coi như chứng minh là anh không ghét bỏ em.”

Tôi cứng đờ.

2

Tôi vất vả lắm mới thuyết phục được Lộ Tri Nam ngủ riêng, dù sao… nhà ai mà hai anh em trưởng thành rồi còn chen nhau ngủ chung một giường?

Nếu lại đồng ý ngủ cùng, chẳng phải trước đó nói bao nhiêu cũng vô ích?

Lộ Tri Nam mở to mắt, vẻ bị tổn thương:

“Nguyện vọng này… cũng khiến anh khó xử sao?”

Miệng tôi nhanh hơn não:

“Không… không khó xử…”

Lộ Tri Nam lập tức phá khóc thành cười, nhanh nhẹn ôm chăn gối quay lại giường tôi:

“Em đi hâm sữa cho anh!”

Thấy vậy, chút ý định hối hận cuối cùng của tôi cũng bị chặn lại.

Lộ Tri Nam phát hiện tôi áp lực công việc lớn, thường xuyên mất ngủ.

Mỗi tối đều chủ động dùng nồi chuyên dụng hâm cho tôi một cốc sữa.

Còn dùng thân hình cao lớn nóng ấm của mình ôm chặt lấy tôi như một cái “lò sưởi sống”.

Quả thực đã cải thiện rất nhiều chứng mất ngủ của tôi.

Nhưng… vì nguyên nhân đó, tôi không thể tiếp tục ngủ chung giường với em ấy nữa…

Mở điện thoại ra, phát hiện chủ thớt vốn hung hăng kia giờ lại đáng thương cập nhật cầu cứu:

【Trời sập rồi, anh trai không cho tôi giặt quần lót nữa thì phải làm sao.】

【Còn muốn đuổi tôi ra khỏi phòng ngủ của anh.】

【Tôi với anh trai ngủ cùng nhau hai mươi năm, rốt cuộc tên gian nhân nào khiến anh ấy nảy sinh ý định ngủ riêng vậy?!】

Cư dân mạng hiếm hoi không châm dầu vào lửa:

【Anh em vốn nên có ý thức giới tính, đã trưởng thành rồi thì phải có ranh giới.】

Chủ thớt phản bác:

【Tôi là nam, không cần ranh giới.】

Tôi đặt mình vào hoàn cảnh người khác, khuyên:

【Dù thân đến đâu, sau này mỗi người cũng sẽ có người yêu và gia đình riêng, không thể ở bên nhau mãi, chủ thớt nên tập thích nghi sớm đi.】

Chủ thớt không nghe:

【Người yêu nào xứng với anh tôi hơn tôi chứ?】

【Tôi biết nấu món anh thích, có thể nhận ra anh vui hay không vui, tôi còn biết chỗ nào trên người anh nhạy cảm nhất, làm sao để anh thoải mái nhất — mấy người yêu vớ vẩn kia làm được không?】

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘