[Cậu Em Trai Ngoan Ngoãn Hóa Ra Lại Là Một Blogger Biến Thái_] Chương 2

 Bình luận:

【…dừng khoảng chừng là 2 giây!!! Sao cậu biết chỗ nào của anh cậu nhạy cảm vậy?!】

【Vừa sợ vừa kích thích, gặp phải biến thái sống rồi.】

Chủ thớt:

【À, buổi tối bỏ thuốc anh tôi, lúc anh ngủ thì mò mẫm thôi.】

【Lúc anh ngủ vừa ngoan vừa đẹp, chỉ có mình tôi được nhìn thấy.】

Tôi cau mày.

Đứa trẻ này… tâm lý có vấn đề.

Dù sao cũng không phải ai cũng có thể đơn thuần ngoan ngoãn như Lộ Tri Nam.

“Anh.”

Trong phòng ngủ chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ, nửa khuôn mặt Lộ Tri Nam chìm trong bóng tối.

Thấy tôi đặt điện thoại xuống, em ấy chậm rãi thu lại ánh nhìn, mỉm cười:

“Sữa đến đây, cẩn thận nóng.”

Tôi xoa đầu em, uống cạn cốc sữa ấm vừa vặn.

3

Đêm đó quả nhiên ngủ rất ngon.

Khi tỉnh dậy, Lộ Tri Nam vẫn như mọi khi, ôm chặt lấy tôi từ phía sau như gấu koala.

“Chào buổi sáng, anh.”

Hơi thở nóng rực phả bên tai, giọng nói nửa thiếu niên nửa trưởng thành, mang theo chút khàn khàn quyến rũ của buổi sớm.

Cơ thể tôi bỗng siết chặt.

Tim đập loạn nhịp không nghe lời.

“Buông ra, Tiểu Nam.”

Lộ Tri Nam vốn luôn ngoan ngoãn, vậy mà lần này lại dây dưa không chịu buông.

Cánh tay còn siết chặt hơn, như có như không chạm vào cơ bụng lộ ra dưới vạt áo ngủ của tôi.

Tôi rùng mình, đẩy mạnh em ra, lao vào phòng tắm.

Lộ Lăng… đó là em trai của mày, tỉnh táo lại đi…

Dòng nước lạnh xối lên mặt.

Cuối cùng cũng dập tắt được sự xao động kỳ lạ trong cơ thể và những cảm xúc phức tạp không dám nghĩ sâu.

Lý trí quay về, tôi biết — rắc rối rồi.

Lộ Tri Nam từ nhỏ đã dịu dàng nhạy cảm, vừa rồi tôi hất em ra mạnh như vậy… không biết phải dỗ thế nào mới ổn.

“Anh.”

Lộ Tri Nam lười biếng tựa vào khung cửa, tâm trạng dường như lại rất tốt.

“Ra ăn sáng đi.”

Nói ra cũng thật xấu hổ, rõ ràng tôi mới là anh trên danh nghĩa.

Nhưng từ khi được bố mẹ nhận nuôi, người luôn bao dung chăm sóc tôi… lại là đứa em trai này.

Tôi không biết giặt quần áo, lại ngại nhờ bố mẹ mới, Lộ Tri Nam âm thầm giúp tôi — giặt suốt hai mươi năm.

Nhà họ Lộ ăn cay, chỉ có tôi từ nhỏ thích vị thanh đạm nguyên bản, Lộ Tri Nam lén nghiên cứu công thức nấu ăn, nấu xong lại để dì giúp việc mang cho tôi, sợ tôi áp lực.

Nếu không phải tôi nhìn thấy miếng băng cá nhân trên ngón tay em, có lẽ vẫn bị giấu đến giờ.

Gặp được bố mẹ và Lộ Tri Nam… là điều may mắn lớn nhất đời tôi.

Không được phá vỡ hạnh phúc của gia đình này — đó là giới hạn cuối cùng của tôi.

Tôi cắn môi, hạ quyết tâm.

“Tiểu Nam, hôm nay anh không ăn ở nhà.”

Tôi cười như không có gì

“Tổng Lâm giới thiệu cho anh một cô gái… anh đi gặp thử.”

4

“Anh đi xem mắt à?!”

Ánh mắt tôi né tránh.

“Ừm… anh sẽ về sớm. Hẹn ở phía tây thành phố, tiện đường sẽ mua cho em brownie của quán em thích nhất.”

Phía sau im lặng.

Tôi cúi mắt, loay hoay mãi với chiếc cà vạt không nghe lời.

Lộ Tri Nam bước nhanh tới, từ phía sau đưa tay phủ lên tay tôi đang thắt cà vạt.

Hơi thở em lướt qua vành tai tôi, như mê hoặc mọi giác quan:

“Anh làm gì cũng giỏi, chỉ có tay là vụng, thắt cà vạt cũng không xong.”

Tôi cười khổ.

Thật ra tôi chỉ có chút thông minh trong học tập và công việc.

Khả năng tự chăm sóc bản thân thì cực kém.

Trong sinh hoạt hằng ngày, tôi luôn dựa vào Lộ Tri Nam — người gần như không rời nửa bước.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘