[Cậu Em Trai Ngoan Ngoãn Hóa Ra Lại Là Một Blogger Biến Thái_] Chương 7

 Lời Lộ Tri Nam lấn át những câu ấp úng của tôi.

Em khẽ chớp mắt, nước mắt trong veo như đứt chuỗi rơi xuống:

“Xin lỗi anh… có phải em làm anh khó xử rồi không? Em chỉ là… nhớ anh quá nên không nhịn được.”

Tôi lập tức hoảng hốt.

Trong phòng dù có sưởi ấm, vẫn mang theo chút lạnh.

Tôi không kịp để ý cơ thể mình khẽ run, vội vàng dỗ dành:

“Anh sẽ không bao giờ ghét Tiểu Nam đâu, vừa rồi là… là do hơi lạnh thôi!”

Lộ Tri Nam bỗng im lặng.

Một lúc sau, giọng em khàn đi:

“Vậy anh mau mặc quần áo vào đi, đừng để bị lạnh.”

“Cốc cốc—”

Cửa phòng bên phía Lộ Tri Nam đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Có người tìm em.

Em úp điện thoại xuống bàn rồi đi mở cửa.

Tôi biết rõ sẽ không bị ai nhìn thấy, nhưng vẫn bị cảm giác xấu hổ khó hiểu ập đến, vội vàng luống cuống mặc lại đồ ngủ.

Trong lúc bối rối, tay tôi vô tình chạm vào giá để đồ bên cạnh.

Một loạt đồ trang trí nhỏ trên bàn “lách cách” rơi xuống.

Đó đều là những món Lộ Tri Nam rất thích, nhất quyết đặt trên bàn làm việc trong phòng tôi, đến mức khi làm việc tôi thường xuyên phải nhìn chúng.

Tôi nhặt từng món đặt lại chỗ cũ, bỗng nhiên nhìn thấy một vật lạ.

Không giống đồ trang trí?

Tôi cũng không có ấn tượng gì về nó.

Nghi hoặc lật xem hai cái, đang định đặt xuống để lát hỏi Lộ Tri Nam — thì trong nháy mắt, tôi chấn động.

Toàn thân như bị rút hết máu, lạnh buốt.

Đó rõ ràng là một chiếc camera mini.

11

Có thể có nhiều trùng hợp đến vậy sao?

Tay tôi run rẩy gửi đường link cho trợ lý, bảo cậu ấy truy tìm địa chỉ IP.

Đồng thời mở lại những bài đăng kia, đọc từng dòng một.

【…ngón tay chạm vào lớp vải nơi riêng tư nhất của anh… còn có thể ngửi mùi hương của anh…】

Tôi nhớ có lần bất ngờ quay lại nhà vệ sinh, thấy đầu mũi Lộ Tri Nam dính một bọt xà phòng trắng, còn tưởng do lúc giặt vô tình bắn lên.

【…ban đêm bỏ thuốc anh…】

Trong đầu tôi hiện lên cốc sữa nóng luôn khiến tôi ngủ ngon.

【…còng tay…】

Từ nhỏ Lộ Tri Nam giấu đồ chỉ có vài chỗ quen thuộc.

Tôi nhìn những thứ chính tay mình tìm ra — giống hệt trong ảnh — không biết nói gì.

Trợ lý cũng trả lời:

“Lộ tổng, đã xác nhận, là cùng một địa chỉ IP.”

Tôi có chút mơ hồ.

Lộ Tri Nam thuần khiết ngoan ngoãn… và chủ thớt biến thái ám ảnh anh trai kia — sao có thể là một người?

Đêm đó, tôi thức trắng.

12

Khoảng thời gian sau đó, công việc của tôi càng lúc càng bận.

Cũng không còn thời gian video call với Lộ Tri Nam.

Có vẻ em không tin lý do của tôi.

Lần nữa, khi cuộc gọi chưa đến ba phút tôi đã muốn cúp, em rốt cuộc không nhịn được, nước mắt lưng tròng nhìn tôi qua màn hình.

Tôi đành nói thật.

“Anh đang chuẩn bị theo đuổi người mình thích.”

Tôi cười nói.

Lộ Tri Nam không nói một lời liền cúp máy.

Một phút sau đã cập nhật bài:

【Làm sao giết người trong im lặng?】

Có người hỏi “giết ai”, chủ thớt trả lời:

【Kẻ dám quyến rũ anh tôi.】

Cư dân mạng cười ầm:

【Giết nó đi, anh cậu sẽ có “bạch nguyệt quang chết sớm” đấy~】

【Anh cậu không cần cậu nữa rồi~】

【Xong rồi chủ thớt, anh cậu sắp có chính thất, cậu đến ngoại thất cũng chưa tới lượt đâu.】

【Lầu trên độc mồm quá ha ha, hôn một cái chắc giết người luôn, nhận đơn của chủ thớt đi.】

Tôi không nhịn được bật cười.

Sau khi biết chủ thớt là Tiểu Nam, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘