[Cậu Em Trai Ngoan Ngoãn Hóa Ra Lại Là Một Blogger Biến Thái_] Chương 6

 Hình như cậu ta cũng tạm thời tách khỏi anh trai.

… Trùng hợp vậy sao?

【Ngày thứ nhất nhớ anh, may mà mang theo rất nhiều quần áo của anh, làm sai rồi… xin lỗi anh.】

【Ngày thứ hai nhớ anh, mở camera xem mặt anh. A, anh không ngoan, ngủ rất muộn, lúc ngáp giống mèo con.】

【Ngày thứ ba nhớ anh, hình như anh ngủ không ngon, đau lòng aaa.】

【Ngày thứ tư nhớ anh, thấy anh đang làm "thủ công". À, anh lại đi rửa mất rồi, phí thật, nếu là tôi thì có thể liếm sạch.】

Cư dân mạng phát hiện chủ thớt lắp không chỉ một camera trong nhà, đồng loạt thắp nến cho ông anh đáng thương kia.

Không hiểu sao, trong lòng tôi luôn có một cảm giác bất an mơ hồ.

Có lẽ vì miêu tả quá sống động… tôi luôn cảm thấy như chính mình đang bị theo dõi vậy.

… Chắc là do làm việc quá mệt.

Tôi gạt đi suy nghĩ không dám đào sâu đó.

Gần đây công ty nhiều việc, tôi ngày nào cũng về rất muộn, càng thấy chăn lạnh lẽo.

Chỉ có thể dùng nhiệt huyết với sự nghiệp để sưởi ấm bản thân.

Nói ra còn phải cảm ơn Lê Anh.

Nhờ cô ấy kết nối, tôi tiếp xúc được với khách hàng và dự án chất lượng cao hơn.

Chỉ có một điều khiến tôi hơi khó xử:

“Lát nữa cùng ăn bữa nhẹ nhé?”

Sau cuộc họp dự án, Đoạn Chước mỉm cười hỏi tôi.

Biết anh ta chính là “người anh họ đẹp trai” mà Lê Anh nói, phản ứng đầu tiên của tôi là: đúng là rất đẹp trai.

Vai rộng chân dài, gặp ai cũng cười ba phần, trông có vẻ tính tình dễ chịu.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.

Không ngờ anh ta liên tục tìm cớ mời tôi ăn cơm.

Lần đầu, tôi ngây ngô đi thật, còn mang theo báo cáo dự án, tưởng sẽ có trao đổi sâu.

Kết quả… bó hoa linh lan trắng còn đọng sương trên bàn như tạt thẳng vào mặt tôi.

Trao đổi cái gì chứ.

Ánh đèn mờ ám kia, có trợn mắt cũng không nhìn rõ chữ trên tài liệu.

Rõ ràng là đến tán tỉnh tôi.

Sau đó còn vài lần nói là “ăn nhẹ”, nhưng đến nơi lại phát hiện không hề có cấp dưới, còn nói năng rất hùng hồn kiểu “có lãnh đạo, họ không thoải mái”.

Tôi vừa thầm nghĩ “tôi cũng không thoải mái”, vừa uyển chuyển nhưng kiên quyết từ chối.

Đoạn Chước cũng không giận, còn hơi nghiêng người lại gần tôi, nói lần sau hẹn tiếp.

Cổ áo hơi mở tỏa ra mùi nước hoa.

Là mùi trà mà Lộ Tri Nam ghét nhất.

Tôi theo bản năng có chút chột dạ — không thể để Lộ Tri Nam biết có người cố ý tiếp cận tôi, nếu không em sẽ như pháo nhỏ, bình thường không sao, châm lửa một cái là nổ liên hoàn.

10

Về đến nhà, Lộ Tri Nam đúng hẹn gọi video.

Vừa nhận cuộc gọi, em đã nhíu mày thật chặt.

“Em đi chưa đầy một tháng mà anh đã gầy thế này rồi sao?”

Tôi chột dạ:

“Không đâu… em nhìn nhầm thôi.”

Khóe miệng em trễ xuống:

“Anh qua loa với em.”

“Thật oan uổng!”

“Vậy anh đứng xa một chút, quay toàn thân cho em xem.”

Tôi ngoan ngoãn làm theo, như người mẫu xoay một vòng 360 độ cho em nhìn.

“Được chưa?”

Không ngờ Lộ Tri Nam lại nói:

“Anh mặc đồ ngủ, nhìn không rõ. Cởi ra thì em nhìn rõ hơn.”

Đầu tôi “oanh” một tiếng như nổ tung.

Thế mà vẻ mặt Lộ Tri Nam lại nghiêm túc, không hề giống đang đùa.

Tim tôi đập ngày càng mạnh.

Môi khẽ mở ra rồi khép lại, cổ họng khô khốc, ngón tay siết chặt vạt áo ngủ, cả người cứng đờ không biết làm sao.

“…Thôi… khỏi đi…”

“Nếu anh không muốn thì thôi… chỉ là em lâu quá không gặp anh, rất lo anh làm việc rồi lại quên ăn. Có lẽ anh sớm đã thấy em phiền rồi, em…”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘