[Cậu Em Trai Ngoan Ngoãn Hóa Ra Lại Là Một Blogger Biến Thái_] Chương 3

 Nhưng… anh em không phải người yêu, sớm muộn gì cũng sẽ có cuộc sống riêng.

Tôi ngăn lại động tác cuối cùng của em, giật phăng chiếc cà vạt sắp hoàn thành.

“Trông cứng nhắc quá, không thắt nữa.”

5

Trong lúc chờ đối tượng xem mắt đến, tôi phát hiện bình luận hot kia lại cập nhật.

【Anh ấy đi xem mắt rồi.】

Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng như vỡ thành vô số mảnh đau lòng.

Khu bình luận lại tràn ngập tiếng cười:

【Chúc anh cậu sớm thoát khỏi gia đình nguyên sinh.】

Chủ thớt vỡ trận:

【Thoát? Tôi không đời nào để anh ấy thoát.】

【Tôi biết có rất nhiều người dòm ngó anh ấy, nhưng tôi sẽ quấn lấy anh ấy cả đời.】

【Cảm ơn anh ấy đã cho tôi cơ hội này, còng tay xích sắt tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi.】

Câu cuối cùng:

【Một like, tôi sẽ đi cướp anh trai về nhốt trong nhà.】

Dòng này hiển thị “chủ thớt vừa like”.

“Lộ tổng, tôi không đến muộn chứ?”

Người đến cắt ngang bình luận tôi đang gõ dở.

Chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu — tôi nghĩ.

Có lẽ chỉ là đứa trẻ trẩu tre nói năng điên rồ.

Tôi tắt màn hình điện thoại.

“Không muộn"

Tôi nở nụ cười xã giao, bắt chuyện với cô ấy.

Lúc tổng Lâm giới thiệu cũng không nói quá rõ, chỉ bảo cô Lê này tư duy nhanh nhạy, có nhiều quan điểm tiên tiến về ngành, cho tôi cơ hội trò chuyện.

Tôi cố tình hiểu theo nghĩa đen, chỉ nói chuyện công việc và mở rộng quan hệ với Lê Anh.

Ăn uống xong xuôi, tôi cũng thả lỏng, không ngờ Lê Anh đột nhiên lên tiếng:

“Có vẻ Lộ tổng không có ý gì về mặt nam nữ với tôi.”

Tôi thuận thế lấy ra món quà đã chuẩn bị, nói rõ hiện tại mình chưa có ý định đó, mong cô thông cảm.

Nhà họ Lê thế lực sâu dày, hoàn toàn không phải công ty nhỏ của tôi có thể so.

“Lộ tổng có người mình thích rồi sao?”

Tôi khựng lại.

“Vậy sao không theo đuổi?”

Cô liếc về phía sau tôi, nụ cười sâu thêm, đột nhiên tiến lại gần

“Hay là… người Lộ tổng thích không phải phụ nữ?”

Tay tôi run mạnh, cà phê đổ ra ngoài.

6

Lê Anh xua tay, chặn lời giải thích của tôi.

“Như vậy chứng tỏ anh không thích tôi, không phải lỗi của tôi, tôi đâu có giận.”

Cô tò mò hỏi

“Nhưng dù nam hay nữ, đã thích thì phải chủ động, nắm bắt kịp thời chứ.”

Cô nói không sai.

Nhưng lớp vỏ bình thản của tôi bị lời nói thẳng thừng ấy ép đến bờ sụp đổ.

Sao tôi lại không muốn giống như bất cứ người đàn ông bình thường nào — điên cuồng theo đuổi người mình yêu?

Tặng những bó hoa được chọn lựa kỹ càng.

Không chút kiêng dè mà tiến gần người ấy.

Mời hẹn hò dưới ánh đèn mập mờ, cùng ăn những bữa ăn đẹp đẽ nhưng vô vị, dính lấy nhau xem những bộ phim tình cảm dây dưa, ngày lễ thì cùng ra biển ngắm pháo hoa.

Trước mặt mọi người, đường hoàng bày tỏ tình cảm.

Nhưng tôi không thể.

Bởi vì… người tôi thích là đứa em trai lớn lên cùng tôi.

Năm đó cha mẹ ruột tôi qua đời vì tai nạn, ba mẹ nhà họ Lộ không chút do dự nhận nuôi tôi.

Họ dành cho tôi sự yêu thương như con ruột, gìn giữ tài sản cha mẹ tôi để lại, đến khi tôi trưởng thành liền trao trả không chút do dự, còn khuyến khích tôi dùng số tiền đó khởi nghiệp, tận dụng quan hệ giúp tôi mở đường.

Còn Lộ Tri Nam… là người tốt nhất tôi từng gặp.

Ngày tôi được đưa về nhà họ Lộ, em ấy chủ động nắm tay tôi, vui vẻ gọi một tiếng “anh”.

Khiến trái tim bất an của tôi bỗng tìm được nơi neo đậu.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘