[Có Con Với Thằng Bạn Thân_] Chương 10

 “Con không tin!” Sở Thanh Ngôn chui vào lòng tôi, giọng buồn buồn

“Là vì con sao?”

“Không phải, sao Ngôn Ngôn lại nghĩ vậy?”

Tôi liếc nhìn Sở Minh Dữ, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta nói gì đó.

Không biết cậu ta hiểu nhầm kiểu gì, đột nhiên ghé lại gần, nhẹ nhàng hôn lên má tôi một cái.

Lần này… tôi không né.

Tôi tuyệt vọng nhận ra — lần này tôi thậm chí còn không có ý định né tránh.

Hình như… tôi đã hoàn toàn quen rồi.

“Thấy chưa, bọn ba thật sự không cãi nhau đâu, mau ngủ đi nhé!”

Sở Minh Dữ vẫn đang dỗ đứa trẻ, giọng dịu dàng.

Tôi đưa tay chạm vào nơi vừa bị hôn, giống như có ai đó khẽ khàng bóp nhẹ vào tim tôi.

Ngứa ngứa… lại mềm nhũn.

Thôi vậy.

Không quay lại được thì không quay lại nữa.

Tôi nên tìm cơ hội… nói rõ ràng với cậu ta.

12

Vốn định cuối tuần tìm thời gian nói chuyện đàng hoàng với Sở Minh Dữ, ai ngờ cậu ta lại phải tăng ca.

Hôm nay là một ngày tôi một mình trông con.

May mà Sở Thanh Ngôn rất ngoan, không hề khó chăm.

Ăn trưa xong, chẳng hiểu sao, nó lại chạy vào phòng làm việc của Sở Minh Dữ chơi.

Tôi vội gọi nó ra.

Phòng làm việc của Sở Minh Dữ giống như cất giấu bí mật gì đó, bình thường không cho ai vào.

Tôi sợ cậu ta để đồ quý trong đó, lỡ bị làm hỏng thì không hay.

“Ba ơi, trong ngăn kéo của daddy toàn là ảnh của ba đó!”

Sở Thanh Ngôn chạy ra, trên tay còn cầm một tấm ảnh.

Tôi liếc qua — sững người.

Đây… hình như là ảnh tôi hồi cấp ba?

Nhưng tôi đâu nhớ mình từng chụp kiểu này?

“Con nói… trong ngăn kéo còn rất nhiều?”

Giọng tôi có chút run.

Hay thật, đúng là giấu bí mật mà.

Sở Thanh Ngôn gật đầu, kéo tôi vào phòng làm việc.

Nó kéo mạnh ngăn kéo ra, chỉ vào một cuốn album:

“Trong này toàn là ba đó.”

Cuốn album rất dày, tôi lấy ra, mở xem.

Bên trong toàn là ảnh của tôi, từ lúc còn là em bé cho đến bây giờ.

Ảnh hồi nhỏ chắc cậu ta lấy từ chỗ mẹ tôi.

Ở chỗ tôi cũng có rất nhiều ảnh hồi nhỏ của cậu ta.

Ban đầu tôi giữ là để “nắm thóp” nhau.

Nhưng không biết từ lúc nào… trong album lại xuất hiện những tấm ảnh mà tôi hoàn toàn không có ấn tượng.

Tôi nằm ngủ gục trên bàn học, chơi bóng trên sân, đùa giỡn với bạn bè…

Những bức này… đều là cậu ta chụp lén?

Đệt, không nhìn ra luôn đấy.

Thảo nào không cho tôi vào phòng làm việc.

Hóa ra sợ tôi phát hiện cậu ta là “cuồng chụp lén” à?

Ánh mắt tôi dừng lại ở một tấm ảnh chụp chung của hai chúng tôi.

Đó là ngày cuối cùng tốt nghiệp cấp ba — tấm ảnh chụp riêng giữa tôi và cậu ta.

Trong ảnh, tôi cười rạng rỡ.

Nhưng giữa lông mày Sở Minh Dữ… lại như có một tầng u ám.

Không hiểu sao, tôi rút tấm ảnh đó ra.

Mặt sau… quả nhiên có chữ.

【Sợ cậu thấy ánh mắt của tôi ghê tởm, tôi đến nhìn cậu một cách quang minh chính đại cũng không dám… rõ ràng cậu xem tôi là anh em tốt nhất…】

Tâm trạng tôi trở nên phức tạp.

Sở Thanh Ngôn lại lục ra từ ngăn kéo một chiếc hộp nhung đỏ.

“Ba ơi, đây là nhẫn daddy tặng ba à?”

Tôi mở hộp ra — chiếc nhẫn bên trong nhìn có chút quen mắt.

Chẳng phải là chiếc nhẫn trong bản thiết kế mà Sở Minh Dữ vẽ hồi tốt nghiệp cấp ba sao?

Khi đó cậu ta nổi hứng muốn tự thiết kế một chiếc nhẫn, còn hỏi tôi thích kiểu gì để tham khảo.

Lúc ấy tôi còn trêu cậu ta — hỏi có phải thiết kế cho người mình thích không.

Cậu ta không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘