“Bình tĩnh lại đi.” Sở Minh Dữ nắm chặt tay tôi
“Nó không thuộc về nơi này. Hơn nữa, nó ở đây… chúng ta lấy gì nuôi nó?”
“Không cần cậu lo!”
Nước mắt tôi trượt xuống theo má, không biết là vì tức giận… hay vì đau lòng.
“Dù sao đứa trẻ cũng không phải cậu sinh ra, cậu không biết xót đâu! Cùng lắm thì tôi nói với mẹ là do bạn gái cũ sinh, nhiều lắm thì bị bà đánh một trận, con tôi tự nuôi, không cần cậu lo!”
Tôi đưa tay lau nước mắt, tay Sở Minh Dữ khẽ run, cậu ta muốn giúp tôi lau.
Tôi nghiêng đầu tránh đi, nhưng cậu ta lại kéo tôi vào lòng, xoa nhẹ sau đầu:
“Xin lỗi… là tôi chưa suy nghĩ thấu đáo. Ngôn Ngôn cũng là con của tôi, sao tôi có thể không xót nó chứ? Cậu yên tâm, tôi sẽ cùng cậu nghĩ cách…”
Giọng cậu ta rất dịu dàng, tôi dần thả lỏng.
Tựa trong lòng cậu ta… tôi chẳng biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, tôi đã được bế lên giường.
Cậu ta vẫn ôm tôi rất chặt, như muốn hòa cả người tôi vào trong cơ thể mình.
Kỳ lạ là… ở trong vòng tay cậu ta, tôi lại cảm thấy rất an toàn.
Trước đây ở thế giới kia, tôi luôn nghĩ là do bị đánh dấu và bị pheromone ảnh hưởng…
Nên mới lệ thuộc vào cậu ta như vậy, lúc làm những chuyện đó mới không thấy phản cảm.
Sau khi trở về thế giới hiện thực, suốt một năm qua, tôi ép mình phải thoát ra.
Đều là giả cả, đều là vì nhiệm vụ, vì sống sót… sao có thể coi là thật?
Tôi và Sở Minh Dữ vốn là anh em tốt nhất.
Chúng tôi không nên phát triển thành như vậy.
Dì sẽ nhìn tôi thế nào? Mẹ tôi làm sao có thể chấp nhận con trai mình lại ở bên con trai của bạn thân?
Tôi không muốn khiến họ khó xử, nên mới giả vờ không quan tâm, hy vọng quan hệ giữa tôi và Sở Minh Dữ có thể trở lại như trước.
Nhưng bây giờ nghĩ lại… tôi chỉ thấy buồn cười.
Trên đời này… làm gì có kiểu anh em nào có thể cùng nhau ngủ, cùng nhau sinh con?
Tôi và Sở Minh Dữ… từ lâu đã không thể quay lại nữa rồi.
10
Sau ngày hôm đó, tôi và Sở Minh Dữ ngầm hiểu ý, không ai nhắc lại chuyện đứa trẻ sắp phải rời đi nữa.
Chúng tôi không nghĩ ra cách nào để chống lại hệ thống.
Cũng giống như trước đây… nó ép chúng tôi nhất định phải sinh con vậy.
Tôi cố gắng tự thôi miên bản thân, trong khoảng thời gian cuối cùng này… đối xử với Sở Thanh Ngôn tốt gấp bội.
Mọi thứ… dường như lại quay về như trước.
Chúng tôi giống như thật sự trở lại thành một gia đình ba người hạnh phúc.
Nụ cười trên mặt Sở Thanh Ngôn dần nhiều hơn, dường như cuối cùng cũng chậm rãi trở lại thành đứa trẻ vô ưu vô lo ngày nào.
Nhưng càng như vậy… tôi lại càng lo lắng cho cuộc chia ly sắp đến.
—
Ngày sinh nhật sáu tuổi của Sở Thanh Ngôn, tôi đã đặt bánh từ trước.
Sở Minh Dữ bế nó lên, giúp nó thổi nến.
Tôi có chút thất thần, trong đầu toàn nghĩ… hệ thống khi nào sẽ đến.
“Ba… daddy…”
Sở Thanh Ngôn chớp đôi mắt sáng long lanh, nghiêm túc nhìn chúng tôi.
“Điều ước sinh nhật của con… là được mãi mãi ở bên hai người.”
Câu nói đó như tiếng sét, nổ tung trong đầu tôi.
Vốn dĩ tôi đã cố gượng cười, lúc này càng không kìm được mà mắt nóng lên.
Tôi quay đi, lén lau nước mắt.
Nuốt xuống cảm giác nghẹn nơi cổ họng, tôi cười nói:
“Được chứ, ba và daddy sẽ luôn ở bên Ngôn Ngôn.”
0 Nhận xét