[Có Con Với Thằng Bạn Thân_] Chương 9

 Sở Minh Dữ cũng không chịu nổi nữa, cậu ta cúi đầu, cố nén cảm xúc trong mắt, rồi ôm chặt Sở Thanh Ngôn.


“Ừ, sẽ luôn ở bên.”

Sở Thanh Ngôn bỗng nhảy xuống khỏi lòng cậu ta, chạy đến bên tôi.

Tôi bế nó lên, còn chưa kịp hỏi thì nó đã giơ tay nhỏ lau nước mắt cho tôi:

“Ba đừng khóc nữa, Ngôn Ngôn nói được làm được. Dù con có quay về, con cũng sẽ tìm cách quay lại. Ba và daddy cứ chờ con là được.”

Tôi và Sở Minh Dữ nhìn nhau, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Nó biết… chẳng lẽ nó đều biết hết sao?

Đúng lúc này, hệ thống điên cuồng hét lên trong đầu chúng tôi:

“Xong rồi! Lần này thật sự xong rồi! Vừa kiểm tra thấy tinh thần lực của nam chính đã đạt đến mức không thể kiểm soát. Nói cách khác, cho dù chúng tôi có tẩy não thế nào, thậm chí khiến nó mất trí nhớ, quên hai người… chấp niệm của nó cũng không tan, nó sẽ tìm mọi cách quay lại!”

Quả không hổ là nam chính của thế giới kia…

Sở Thanh Ngôn nhìn tôi, ánh mắt đó… hoàn toàn không giống một đứa trẻ sáu tuổi.

Kiên định… lại quyết tuyệt đến đáng sợ.

Nó như xuyên qua tôi… nhìn thẳng vào hệ thống phía sau.

“Dù sao đi nữa, con sẽ không bị bất cứ thứ gì khống chế nữa. Con chỉ muốn ở bên ba và daddy mãi mãi!”

Hệ thống bị dọa đến phát hoảng, hét loạn lên một hồi.

Tôi bị nó làm cho đau đầu.

Sắc mặt Sở Minh Dữ cũng không khá hơn.

“Vậy các người định làm thế nào?”

Cậu ta hỏi hệ thống.

Hệ thống ấp úng hồi lâu, cuối cùng mềm giọng:

“Ta… ta đi hỏi tổng bộ trước. Đứa trẻ này… các ngươi cứ nuôi trước đi!”

Nói xong, hệ thống biến mất.

Xem ra là thật sự đi xử lý rồi.

Nói cách khác… Sở Thanh Ngôn tạm thời không cần rời đi nữa?

11

Buổi tối, sau khi dỗ Sở Thanh Ngôn ngủ, tôi lại có cảm giác như vừa thoát chết.

“Cậu nói xem… có phải thật sự có khả năng nó có thể ở lại không?”

Tôi vẫn có chút không dám tin.

“Ừ.” Sở Minh Dữ gật đầu.

Cậu ta nhìn đứa trẻ đang ngủ trên giường, không biết đang nghĩ gì.

Tôi chợt phản ứng lại — chẳng lẽ cậu ta đang lo không biết giải thích với người khác về chuyện đứa trẻ?

“À… chuyện nuôi nó, cậu không cần lo. Vẫn như tôi nói trước đó, tôi sẽ nói với mẹ là con của tôi, cậu không cần phải—”

“Tạ Hành Chu.” Cậu ta ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua một tia tức giận

“Thế nào gọi là tôi không cần quản? Bao giờ cậu mới chịu nghĩ đến cảm nhận của tôi?”

Tôi lúc nào mà không nghĩ cho cậu ta chứ?

Không cần cậu nuôi con, chẳng phải càng tốt sao?

Cậu ta dường như thật sự giận rồi, quay lưng nằm xuống.

“Ngủ đi.”

Trong lòng tôi có chút khó chịu.

Vậy còn có thể làm sao?

Nói với mẹ tôi… mặc kệ bà tin hay không, đứa trẻ này là con của tôi và Sở Minh Dữ?

Bà chắc sẽ tưởng tôi bị điên mất.



Từ sau ngày đó, tôi và Sở Minh Dữ dường như bắt đầu chiến tranh lạnh.

Dù vẫn cùng nhau chăm sóc đứa trẻ như thường, nhưng cậu ta luôn buồn bực không vui.

Ban đêm cũng không còn lén ôm tôi ngủ nữa.

Ngay cả Sở Thanh Ngôn cũng nhận ra bầu không khí giữa chúng tôi.

“Ba và daddy… có phải đang cãi nhau không ạ?”

Trước khi đi ngủ buổi tối, Sở Thanh Ngôn thế nào cũng không chịu ngủ.

Đứa nhỏ này cực kỳ nhạy cảm, luôn có thể nhìn ra sự khác thường của chúng tôi ngay lập tức.

“Không có đâu, ba với daddy sao lại cãi nhau được chứ?”

Tôi cười, xoa đầu nó.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘