[Công Khai Tranh Giành, Âm Thầm Giăng Bẫy_] Chương 4

 10

Một giờ sáng, tôi vừa nằm xuống thì nhận được thông báo bài đăng cập nhật.

Tôi theo bản năng bấm vào xem, thấy chủ thớt vừa đăng một câu “liếm cẩu”:

【Đã 26 tiếng không gặp vợ rồi, dù cậu ấy làm tôi buồn, nhưng tôi vẫn rất nhớ cậu ấy.】

Lúc này tôi mới chú ý, chủ thớt dùng từ "他": tā “cậu ấy”.

Nói cách khác, cậu ta giống tôi — cũng là gay.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên một cảm giác “đồng bệnh tương liên”.

Có người trêu trong phần bình luận:

【Sao lại emo nửa đêm nữa rồi? Vợ cậu bỏ cậu rồi à?】

Chủ thớt trả lời ngay:

【Chỉ là yêu xa thôi, vợ tôi rất yêu tôi, xin đừng nói xấu chuyện tình cảm của chúng tôi!】

Người kia đáp lại một chuỗi dấu hỏi chấm kèm dấu chấm than.

Rất nhanh, một đám cư dân mạng ùa vào “follow kèo”:

【Ban ngày còn nghi vợ cậu thay lòng mà? Chủ thớt quên nhanh vậy à?】

【Lầu trên, chủ thớt chỉ đang tự an ủi bản thân thôi, đừng vạch trần chứ.】

Giữa đêm khuya, tâm trạng vốn đang bực bội, vậy mà tôi lại bị màn tương tác của họ chọc cười.

Cư dân mạng xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, liên tục châm dầu vào lửa.

Chủ thớt thì cố chấp cứng miệng đến mức vượt ngoài tưởng tượng của tôi.

Haizz, giá mà Lạc Gia Diễn cũng giống chủ thớt, có thể tự dỗ mình như vậy thì tốt biết mấy.

11

Không biết tối nay chủ thớt bị kích thích gì, ba giờ sáng lại đăng thêm một bài.

Mà tôi vừa hay mất ngủ, liền lại bấm vào xem.

Có vẻ cậu ta đã coi mạng internet như nhật ký, lại bắt đầu lẩm bẩm tự nói một mình:

【Không nhận được câu “chúc ngủ ngon” của vợ, căn bản không ngủ nổi.】

【Tôi ghét yêu xa!!! Ngày thứ hai vợ không ở bên, nhớ cậu ấy.】

【Lần này hình như cậu ấy thật sự giận rồi, tôi nên dỗ thế nào đây? Có người tốt bụng nào chỉ cho tôi vài chiêu không?】

Nửa đêm thế này, “người tốt bụng” chắc đều ngủ cả rồi.

Ba phút trôi qua vẫn không ai để ý đến cậu ta.

Tôi có chút không đành lòng, bèn để lại một bình luận:

【Nếu đối phương ăn mềm không ăn cứng, mà chủ thớt lại vừa hay có chút nhan sắc, thì khuyên nên trực tiếp xin lỗi trước mặt.】

Sau khi nhận được lời cảm ơn của chủ thớt, tôi lại bổ sung thêm một câu:

【Nhớ giả vờ đáng thương một chút.】

12

Còn chưa kịp nghĩ ra cách dỗ người.

Lạc Gia Diễn đã cho tôi một “bất ngờ” cực lớn.

Nói chính xác hơn… phải là “kinh hãi”.

Bởi vì người này chiều hôm sau đột nhiên xuất hiện ngay cổng khu nhà tôi.

Nhìn thấy vị trí cậu ta gửi tới, tôi thực sự giật mình.

Chỉ mất một phút, tôi đã thay xong quần áo, vội vàng chạy ra đón người.

Vốn định chất vấn cậu ta vì sao lại chơi trò “tập kích bất ngờ”.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu ta, cơn bực bội trong lòng lập tức tan biến không còn dấu vết.

Dù vậy, tôi vẫn cố ý giữ mặt lạnh:

“Cậu đến gặp tôi, hay đến bắt tiểu tam?”

Lạc Gia Diễn rõ ràng đã ngoan hẳn:

“Tôi sai rồi, tôi không nên ghen bừa, tôi tin giữa cậu và Hứa Tinh Trầm trong sạch, tôi sẽ đi xin lỗi cậu ta!”

Tôi chỉ “hừ” một tiếng.

“Bảo bối…” — một người cao hơn mét tám vậy mà lại làm nũng trước mặt tôi 

“Tôi thật sự biết sai rồi, tôi thề sau này sẽ không nhằm vào Hứa Tinh Trầm nữa, cậu đừng giận nữa được không?”

Thấy thái độ cậu ta tốt như vậy, lòng tôi lập tức mềm nhũn.

Không còn cách nào, tôi chính là dễ ăn chiêu này.

Thậm chí tôi còn có dự cảm… sau này nhất định sẽ bị tên này nắm thóp đến chết.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘