20
Ngoài đời đã phiền, lên mạng cũng phiền.
Dưới bài đăng đó mỗi ngày đều có một đám người @ tôi, bảo tôi nghĩ cách cho chủ thớt.
Tôi không chịu nổi nữa, dứt khoát đăng xuất luôn.
Mắt không thấy thì lòng không phiền.
Không ngờ trong khoảng thời gian tôi “rút khỏi mạng”, chủ thớt lại đăng thêm rất nhiều nội dung “bom tấn”.
Đến khi tôi nhìn thấy, đã hối hận không kịp.
Tất nhiên, đó là chuyện sau này.
Còn lúc này, trong đầu tôi chỉ nghĩ cách sửa cái tật hay nghi thần nghi quỷ của Lạc Gia Diễn, hoàn toàn không có tâm trạng lên mạng.
Cũng không thể ngờ được, tiếp theo mình sẽ phải chịu cú sốc như thế nào.
21
Lạc Gia Diễn đột nhiên thay đổi kế hoạch, nhanh chóng thuê xong nhà.
Mấy ngày nay cậu ta cứ mềm mỏng năn nỉ, quấn lấy tôi muốn tôi dọn ra ở cùng.
Nhưng chúng tôi mới quen nhau có hai tháng, tình cảm vốn chưa đủ vững.
Hơn nữa gần đây tần suất cãi nhau quá dày, tôi sợ sau khi sống chung, những va chạm vụn vặt sẽ nhanh chóng bào mòn tình cảm giữa hai đứa.
Lý trí nói với tôi, không thể tùy tiện đồng ý như vậy.
Thấy tôi mãi không chịu nhượng bộ, sắc mặt Lạc Gia Diễn dần dần trầm xuống.
Cuối cùng cậu ta không khuyên nữa, nhưng mấy ngày tiếp theo, cả người cậu ta như bị bao phủ bởi một tầng áp suất thấp không tan, khiến người khác ngột ngạt.
Tôi biết không thể để cậu ta tiếp tục giận dỗi như vậy, bắt đầu suy nghĩ cách dỗ dành.
Tối ngày Lạc Gia Diễn chính thức chuyển ra khỏi ký túc xá, cậu ta mời bạn cùng phòng đi ăn.
Là người yêu của cậu ta, tôi đương nhiên cũng đi.
22
Lần này địa điểm ăn uống là chỗ quen mà bọn họ thường tụ tập.
Cũng chính là nơi tôi và Lạc Gia Diễn lần đầu gặp nhau.
Vẫn nhớ đó là một đêm đầu tháng Chín oi bức khác thường, tôi và Hứa Tinh Trầm hẹn nhau đi ăn khuya.
Lúc tôi đang gặm cánh gà, cậu ta bỗng vẫy tay về phía cửa.
Tôi theo phản xạ quay đầu lại, liền thấy hai bóng dáng cao ráo nổi bật lần lượt bước vào.
Chưa cần Hứa Tinh Trầm giới thiệu, tôi đã biết đó là bạn cùng phòng của cậu ta — Bùi Tùng Nguyệt và Lạc Gia Diễn.
Bùi Tùng Nguyệt, tôi đã gặp ngay ngày đầu nhập học.
Vậy thì người luôn đi cùng cậu ta, đương nhiên chính là bạn thân — Lạc Gia Diễn.
Gặp bạn cùng phòng của Hứa Tinh Trầm một cách “có duyên” như vậy, ghép bàn ăn chung là chuyện đương nhiên.
Lúc đó Lạc Gia Diễn có lẽ do chậm nhiệt, ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu là — lạnh lùng, ít nói, nhưng đẹp đến mức không có điểm nào chê được.
Cảm giác mang lại khá giống với Bùi Tùng Nguyệt.
Nhưng rất kỳ lạ, chỉ khi vô tình chạm phải ánh mắt của Lạc Gia Diễn, tim tôi mới có cảm giác lỡ một nhịp.
Sau này tôi mới biết, đó gọi là nhất kiến chung tình.
23
Nhớ lại chuyện cũ, tôi không khỏi cảm khái, bất giác thở dài một tiếng.
Lạc Gia Diễn ngồi bên cạnh lập tức cứng người, quay đầu hỏi:
“Sao vậy?”
Mấy ngày nay cậu ta đang giận tôi, thái độ lúc nóng lúc lạnh.
Không ngờ vẫn để ý từng cử động nhỏ của tôi như vậy.
Tôi mượn chút men rượu, dựa vào vai cậu ta, chủ động tỏ vẻ yếu đuối:
“Hình như uống hơi nhiều, đầu hơi choáng.”
Giây tiếp theo, vai tôi đã bị cậu ta ôm chặt.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói cố tỏ ra nghiêm túc nhưng không giấu được sự vui vẻ:
“Vậy thì đừng cố, ngoan ngoãn ở yên cho tôi.”
0 Nhận xét