[Công Khai Tranh Giành, Âm Thầm Giăng Bẫy_] Chương 6

 Không giống Hứa Tinh Trầm, người này là bạn cùng phòng kiêm bạn thân chí cốt của Lạc Gia Diễn, tình cảm của hai người không kém gì tôi và Hứa Tinh Trầm.

Từ lúc mới nhập học năm nhất, tôi đã nghe nói trong khoa thương mại có hai “song tử” luôn như hình với bóng.

Một người là Lạc Gia Diễn.

Người còn lại, chính là người trước mắt — Bùi Tùng Nguyệt, khí chất lạnh nhạt.

Lúc mới quen Lạc Gia Diễn, tôi còn tưởng hai người tính cách giống nhau nên mới chơi thân.

Giờ xem ra, tính cách của họ hoàn toàn trái ngược.

Một người ngoài lạnh trong nóng, còn người kia… thôi được rồi, thật ra tôi cũng không rõ tính cách riêng của cậu ta như thế nào.

Nhưng theo quan sát của tôi, khi ở cạnh người khác, cậu ta luôn mang cảm giác xa cách, chỉ riêng với Lạc Gia Diễn là thân cận hơn một chút.

Thấy tôi nhìn Bùi Tùng Nguyệt lâu hơn một chút, Lạc Gia Diễn lại bắt đầu kiếm chuyện:

“Cậu nhìn lâu quá rồi đấy?”

Giọng nói không hiểu sao có chút lạnh.

Vốn chẳng có gì, nhưng vừa thấy bộ dạng căng thẳng của cậu ta, tôi đột nhiên nhớ đến cuộc điện thoại lần trước bị người khác nghe hộ, trong lòng lập tức bốc hỏa.

Tôi vừa định mở miệng, lại thấy trong mắt Bùi Tùng Nguyệt lóe lên một tia mất mát thoáng qua.

“…Thôi vậy.”

18

Thực ra, bạn cùng phòng của Lạc Gia Diễn tôi đều quen.

Hồi năm nhất, tôi thường xuyên chạy sang ký túc xá của họ, tìm Hứa Tinh Trầm chơi game.

Qua lại vài lần, tôi cũng thân thiết với mấy người bạn cùng phòng của cậu ta.

Nhưng từ khi ở bên Lạc Gia Diễn, tôi lại ngại không dám qua ký túc xá của họ nữa.

Ban đầu Lạc Gia Diễn còn không vui, sau đó cũng không biết vì sao lại nghĩ thông.

Để tiện hẹn hò, bây giờ cậu ta còn đang tính sau khi học kỳ này kết thúc sẽ dọn ra ngoài ở.

Không biết cậu ta đã nói chuyện này với Bùi Tùng Nguyệt chưa.

Chỉ biết rằng gần đây mỗi lần gặp Bùi Tùng Nguyệt, Lạc Gia Diễn đều tỏ ra hơi không tự nhiên.

Suy nghĩ bất giác trôi xa.

Đến khi tôi hoàn hồn lại, Bùi Tùng Nguyệt đã lên lầu rồi.

Còn Lạc Gia Diễn trước mặt thì đang nhìn tôi bằng một ánh mắt khó tả.

Tôi: “……”

Ánh mắt oán trách này là sao đây?

Lại muốn tiếp tục đề tài vừa rồi à?

Không còn tâm trạng tranh cãi với cậu ta, tôi nhanh chóng kiếm cớ tách ra, mỗi người về ký túc xá của mình.

Biết rõ Lạc Gia Diễn lại không vui rồi.

Nhưng hiện tại tôi chẳng muốn dỗ cậu ta chút nào.

19

Về đến phòng, tôi phát hiện bài đăng dùng để “ăn cơm xem drama” lại cập nhật:

Chủ thớt: 【Trời sập rồi! Vợ tôi quả nhiên vẫn thích kiểu lạnh lùng!】

Cư dân mạng: 【Trời lại sập nữa rồi, ngoại trừ chủ thớt thì không ai bị thương vong.】

Chủ thớt: 【Mọi người đừng đùa nữa, tôi thật sự đang cầu cứu. Dạo này vợ tôi ngày càng mất kiên nhẫn với tôi, còn thường xuyên bị những người đàn ông khác thu hút sự chú ý. Tôi nên làm gì để trong mất cậu ấy chỉ có một mình tôi?】

Cư dân mạng: 【“Người đàn ông khác” cụ thể là ai? Không phải là cậu bạn thân vừa cao vừa đẹp, lại lạnh lùng, nhưng bị cậu đào góc tường đó chứ?】

Chủ thớt: 【Bỏ qua những chuyện khác không nói. Vợ của bạn thì không được động vào, cậu ta đến giờ vẫn còn nhớ nhung vợ tôi, chẳng lẽ cậu ta không sai sao?】

Cư dân mạng: 【……Tôi chịu rồi, sao lại có người tiêu chuẩn kép đến vậy.】

Chủ thớt: 【Thật sự không ai có đề xuất nào hay sao?】

Cư dân mạng: 【Tình huống hơi khó, chỗ này nên làm sao đây @大师.】( nickname của Cận Mộ)

Tôi: “……”

Chuyện tình cảm của bản thân tôi đã đủ phiền rồi.

Thật sự không còn sức mà lo chuyện của người khác.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘