13
Lạc Gia Diễn lặn lội đường xa tới đây, nhưng tôi không dám đưa cậu ta về nhà.
Mà chọn một khu thương mại cách không xa không gần, dẫn cậu ta đi ăn.
Trong lúc chờ món, Lạc Gia Diễn ngồi đối diện đột nhiên cúi đầu nghịch điện thoại.
Vài giây sau, điện thoại tôi rung lên.
Tôi liếc nhìn thông báo hiện trên màn hình.
Thì ra có người trả lời bình luận của tôi.
Tôi vừa đưa tay định cầm điện thoại lên, thì bị người đối diện nắm lấy tay.
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta đầy khó hiểu, cậu ta thuận thế đứng dậy ngồi sang bên cạnh tôi.
Tôi thấy chỗ chật quá nên nhích vào trong một chút, không ngờ cậu ta cũng dán theo.
Tôi: “……”
Được rồi, hóa ra cậu ta cố ý.
Rõ ràng trước khi quen còn là một người lạnh lùng đến thế.
Sau khi quen lại biến thành một con người dính người, lúc nào cũng muốn áp sát.
Thật là khó hiểu.
14
Đợi đến khi Lạc Gia Diễn đứng dậy đi lấy trà sữa, tôi mới có thời gian lướt điện thoại.
Hiếu kỳ mở bài đăng ra xem, khá lắm, hóa ra không chỉ có một phản hồi.
Bình luận được thích nhiều nhất là câu trả lời của chủ thớt:
【Đúng là thần y tái thế! Chiêu này quả nhiên có hiệu quả! Vợ tôi thật sự hết giận rồi! (quỳ lạy)】
Cư dân mạng đồng loạt bình luận bên dưới:
【Người tốt bụng ơi, cậu cứ chiều cậu ta đi!!!】
Khu bình luận đúng là quá buồn cười.
Lướt một hồi, tôi không nhịn được mà cong khóe môi.
Không ngờ lời khuyên buột miệng của tôi lại thật sự giúp được chủ thớt.
Coi như cũng làm được một việc tốt.
Công đức +1.
15
Hôm đó ăn xong, tôi liền tiễn Lạc Gia Diễn về.
Hai ngày sau, theo đúng hẹn với cậu ta, tôi quay lại trường sớm.
Vừa xuống tàu, đã nhận được cuộc gọi của Lạc Gia Diễn:
“Bảo bối, tôi đang ở cửa C chờ cậu!”
Vừa nhìn thấy tôi, Lạc Gia Diễn liền bước nhanh tới, ôm chặt tôi vào lòng, rồi thở phào:
“Cuối cùng cũng kết thúc yêu xa rồi.”
Xung quanh người qua kẻ lại, không ít ánh mắt tò mò nhìn về phía chúng tôi.
Tôi có chút ngượng ngùng, muốn thoát khỏi vòng tay cậu ta, không ngờ cậu ta lại càng ôm chặt hơn, lực mạnh đến mức tôi không thể giãy ra.
Cho đến khi tôi dọa “nếu không buông ra, tôi sẽ giận”, cậu ta mới miễn cưỡng thả tôi ra.
“Bảo bối, sau này chúng ta đừng cãi nhau nữa được không?”
“Còn phải xem biểu hiện của cậu.”
“Vậy cậu giận thì cứ giận, nhưng đừng chiến tranh lạnh với tôi nữa…”
16
Tôi tưởng sau lần này, Lạc Gia Diễn sẽ biết kiềm chế hơn.
Nhưng không ngờ chưa được mấy ngày, cậu ta lại bắt đầu “làm loạn”.
“Rõ ràng hắn ta có ý với cậu! Hắn ta đang muốn quyến rũ cậu! Hừ, đúng là không biết xấu hổ!”
“Bảo bối, cậu quá đơn thuần nên mới không nhận ra ý đồ của hắn ta.”
“Còn cái tên tra nam khoa thiết kế suốt ngày đi tán tỉnh người khác kia, mỗi lần gặp cậu đều giả vờ đứng đắn! Thật sự buồn nôn!”
“À còn cả cái tên trưởng phòng ký túc xá đối diện nữa, nhìn thì hiền lành thật thà, thực ra lại rất ‘trà xanh’!”
“Những kẻ nhòm ngó người yêu của người khác thì có thể là loại tốt đẹp gì chứ? Bảo bối, cậu nhất định đừng bị vẻ ngoài của họ lừa!”
“……”
Mọi người có hiểu không.
Người này không phải đang ghen, thì cũng đang trên đường đi “bắt tiểu tam”.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Tôi thật sự mệt rồi.
17
Vốn định tìm Lạc Gia Diễn nói chuyện cho ra lẽ.
Không ngờ lại đụng phải một người bạn cùng phòng khác của cậu ta dưới ký túc xá.
0 Nhận xét